Cả nhà Thẩm gia hy sinh oanh liệt, cuối cùng chỉ còn sót lại một tiểu cô nương tên Vân Đại. Vì cảm kích ơn cứu mạng của Thẩm gia, Tấn Quốc Công nhận Vân Đại làm nghĩa nữ khi nàng mới chín tuổi, rồi đư …
Cả nhà Thẩm gia hy sinh oanh liệt, cuối cùng chỉ còn sót lại một tiểu cô nương tên Vân Đại.
Vì cảm kích ơn cứu mạng của Thẩm gia, Tấn Quốc Công nhận Vân Đại làm nghĩa nữ khi nàng mới chín tuổi, rồi đưa nàng vào phủ.
Ngày Vân Đại vào phủ, Tấn Quốc Công dẫn nàng ra mắt ba nhi tử, lạnh giọng dặn dò: “Về sau, đây chính là tiểu muội của các con. Ba đứa phải chăm sóc, che chở cho con bé!”
Tạ Đại vốn kiệm lời, chỉ liếc qua Vân Đại một cái rồi trầm giọng đáp: “Con đã rõ.”
Tạ Nhị ôn hòa, nho nhã, phe phẩy quạt giấy, mỉm cười: “Tiểu muội ngoan.”
Tạ Tam lanh lợi, hoạt bát, còn làm mặt quỷ chọc nàng cười: “Sau này ca ca sẽ che chở cho muội!”
Đối diện ba vị huynh trưởng với ba tính cách khác biệt, Vân Đại rụt rè cúi đầu hành lễ: “Tiểu muội tham kiến các ca ca.”
---
Năm tháng thấm thoát trôi qua, Vân Đại ngày một lớn lên, xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, khiến vô số công tử thế gia vì nàng mà say mê, thần trí điên đảo.
Tạ Nhị vì nàng mà làm thơ tình. Tạ Tam vì nàng mà không ngại xông vào ẩu đả với các công tử khác.
Trong lòng họ, chẳng ai còn thực sự coi nàng là tiểu muội nữa.
Giữa lúc các bà mối chen chúc muốn gõ nát cửa phủ Quốc Công, thì trưởng tử của Tấn Quốc Công, cũng chính là chiến thần của Đại Uyên - Tạ Bá Tấn - trở về.
Hắn ngang nhiên ôm eo Vân Đại đứng trước mặt Tạ Nhị và Tạ Tam, bình thản cất giọng: “Còn không mau gọi đại tẩu?”
Tạ Nhị, Tạ Tam đồng loạt ngẩn người: “???”
Bình luận này chỉ mang tính chất làm nv à nha