Mỹ nhân ôn hòa như nước, quận chúa Trung Nguyên x Bạch liên hoa trá hình, thiếu chủ Miêu Cương tâm cơ sâu không lường Cục diện: Thu nhận thiếu niên đáng thương + cưỡng đoạt ép hôn Thời Yên La là quận …
Mỹ nhân ôn hòa như nước, quận chúa Trung Nguyên x Bạch liên hoa trá hình, thiếu chủ Miêu Cương tâm cơ sâu không lường
Cục diện: Thu nhận thiếu niên đáng thương + cưỡng đoạt ép hôn
Thời Yên La là quận chúa Ninh Nhạc của nước Ngọc, trời phú cho nàng vẻ ngoài nhu hòa diễm lệ, tính tình lại mềm mỏng nhẫn nhịn, chỉ là đôi khi ngốc nghếch vụng về.
Một lần nọ, nàng vô tình ra tay cứu giúp một thiếu niên đang mê man bất tỉnh ven đường.
Thiếu niên ấy dung nhan thanh tú, xứng đáng được gọi là “mỹ nhân”, lại thêm phần ngoan ngoãn nghe lời, mỗi ngày đều quanh quẩn theo nàng không rời, ánh mắt mềm mại như sóng nước mùa thu.
Nào hay, thiếu niên nhu thuận dễ thương kia, đến ngày nàng thành hôn, lại ngang nhiên cướp nàng về Miêu Cương!
Giang Hỏa khẽ cười như gió xuân: “Không có lễ vật gì đền ơn, chỉ còn thân này báo đáp.”
Thời Yên La kinh hoàng đến mức hồn phiêu phách tán. Ép buộc sao có thể gọi là tình yêu, nàng làm sao có thể cùng hắn sánh đôi?
Nàng phải thoát thân!
-----
Giang Hỏa, yêu thuật tiếng tăm lẫy lừng chốn Miêu Cương, cuồng dưỡng cổ hơn cả sinh mệnh, thủ đoạn tàn độc khiến cổ trùng cũng phải e dè.
Hắn là thiếu chủ duy nhất của Miêu Cương, điên cuồng khó dò, sát phạt tàn bạo, dùng máu thịt nuôi cổ, thiên hạ đều lấy làm sợ hãi.
Trong một chuyến đặt chân đến Trung Nguyên, hắn được một vị quận chúa ra tay cứu giúp, người ấy nhu hòa như mây đầu thu, dịu dàng như nước sông xuân.
Ban đầu, Giang Hỏa khinh thường sự thiện lương đó, nhưng càng ở gần nàng, hắn càng bị nét thuần khiết kia cuốn sâu không thoát nổi.
Hắn âm thầm dùng cổ thuật dẫn dụ nàng đặt chân đến Miêu Cương, sau đó chậm rãi hé lộ những vết thương máu me đầy mình trong quá khứ.
Nhưng nàng chỉ một lòng muốn chạy trốn khỏi hắn.
Hắn vẫn giữ nụ cười ôn hòa như cũ, thế nhưng suýt nữa đã đốt cháy cả Miêu Cương thành tro.
-----
Lần nữa bị truy bắt sau khi trốn khỏi tay hắn, đêm lạnh phủ xuống, đất trời mịt mờ, xung quanh là trăm người phủ phục quỳ rạp.
Thời Yên La trông thấy hắn bước chậm đến gần, ngũ quan như tạc, ánh mắt mang sắc đỏ yêu dị, hàng mi dài khẽ rung, khuôn mặt tuy vẫn ôn nhu nhưng ẩn sâu nguy hiểm không thể xem thường, hoàn toàn khác với bộ dạng dịu dàng ban ngày.
Hóa ra hắn chính là thiếu chủ Miêu Cương đáng sợ trong lời đồn!
Thời Yên La giật mình kinh hoàng, khó lòng tin được sự thật.
Giang Hỏa siết chặt lấy nàng, khẽ nâng cằm nàng lên, giọng trầm dịu dàng:
“Tiểu Nga, hãy ở lại bên ta.”
Vẻ ngoài hắn vẫn dịu dàng như cũ, nhưng giọng nói đã nhuốm màu điên cuồng, phẫn hận kìm nén lẫn hung tàn u ám.
Thời Yên La cứng người, bị hắn bế bổng lên giữa không trung.
Trời đêm như bừng cháy trong biển lửa.
Nàng khóc đến đôi mắt sưng đỏ, một lần nữa van cầu hắn hãy buông tha.
Hắn vẫn nở nụ cười hiền dịu, đôi mắt tựa như sóng nước mênh mang:
“Ta cứ muốn cưỡng ép nàng.”
“Muốn nàng vì ta mà vui, vì ta mà giận, không thể trốn tránh, chẳng thể rời xa, tâm trí chỉ còn duy nhất mình ta.”
“Nhân sinh có nhân quả, ngọn lửa này thắp lên cũng chỉ để đốt rụi con thiêu thân.”
“Nhưng nếu nàng chịu ngoan ngoãn một chút, dẫu có hóa thành tro tàn, cũng chỉ có thể là ta.”
----
Tóm lược một câu: Bị thiếu chủ Miêu Cương cường thủ hào đoạt.
Truyện siêu hay, bộ hay nhất t đọc trong năm nay luôn