[Con cưng của trời, chó điên hung ác không xem ai ra gì x Thiếu nữ dị tộc bị nói là tai họa trời sinh, mềm mại ngây thơ nhưng cứng cỏi.] Năm Tân La mười tám tuổi, có một nam nhân xa lạ ngã vào trong s …
[Con cưng của trời, chó điên hung ác không xem ai ra gì x Thiếu nữ dị tộc bị nói là tai họa trời sinh, mềm mại ngây thơ nhưng cứng cỏi.]
Năm Tân La mười tám tuổi, có một nam nhân xa lạ ngã vào trong sân viện của nàng.
Người đó toàn thân y phục rách nát, chân còn bị gãy, nhưng vẫn khó có thể che đi vẻ thanh quý tuấn mỹ. Ngay khoảnh khắc Tân La đến gần, hắn lập tức bóp chặt cổ nàng, ánh mắt âm trầm hung lệ, suýt chút nữa đã bóp chết nàng.
Tân La chăm sóc hắn, chữa trị cái chân gãy cho hắn. Hắn ít khi cười, hàng lông mày luôn u ám, chỉ thi thoảng mới đáp lời nàng, nhưng nàng vẫn rất vui. Vì hắn là người đến từ bên ngoài, mà nàng chưa từng ra ngoài, cũng chưa từng nói chuyện với người ngoài.
Tân La ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi: “Thiên hạ rộng lắm phải không?”
Hắn đùa nghịch con rắn nhỏ của nàng, liếc mắt nhìn nàng một cái: “Cũng chỉ thường thôi.”
Một đêm nọ, quan binh bao vây sân viện.
Nam nhân đó lại khoác lên mình huyền bào mãng xà thêu chỉ vàng, từ trên cao nhìn xuống nàng, nói muốn đưa nàng đến Thượng Kinh. Lúc đó nàng mới biết, hắn là Hoàng thứ tử của Đại Việt – Túc Vương Ngụy Kỷ, còn tôn quý hơn cả vua của Vu Cương.
Nhưng Tân La không dám cất bước, nàng vốn là tai họa bị giam cầm, không thể rời khỏi nơi này.
Ngụy Kỷ trào phúng cười, nắm lấy cổ tay nàng, dắt nàng bước qua hàng người đang quỳ lạy dưới chân: “Bổn vương muốn đưa nàng đi, ai dám ngăn cản?”
...
Tân La theo Ngụy Kỷ về Túc Vương phủ. Người trong phủ vừa ghen tị vừa oán hận nàng, họ truyền tai nhau rằng nữ tử hèn mọn đến từ Vu Cương đã hạ cổ với Túc Vương, khiến Túc Vương si mê, chẳng những ban thưởng cho nàng ta vinh hoa phú quý vô số người mơ ước, mà thậm chí còn muốn nạp nàng ta làm thϊếp.
Nhưng Tân La không thích Túc Vương phủ, cũng không muốn gả cho Ngụy Kỷ. Nàng cứ tưởng rằng, Ngụy Kỷ có thể đưa nàng đi khắp thiên hạ rộng lớn, lại không ngờ, hắn chỉ muốn giam nàng trong lòng bàn tay hắn.
Ngày thành thân ấy, Tân La bỏ trốn, trên đường gặp được người tốt bụng, đưa nàng về phủ tá túc. Nửa đêm, nàng bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn thấy Ngụy Kỷ dáng người cao lớn đứng trước giường, ánh mắt tối tăm nhìn nàng, mũi kiếm như phủ một tầng băng sương.
Hắn tới gần nàng, ngón tay dài dính máu siết chặt má nàng: “Tiểu yêu nữ, nàng muốn trốn bổn vương chạy đi đâu?”
…
Mới đầu, thiên hạ rộng lớn, chẳng qua cũng chỉ nằm trong lòng bàn tay hắn.
Về sau, thiên hạ rộng lớn, lại chẳng bằng một tấc trong lòng nàng.