[Nữ chính điên cuồng tùy hứng x Nam chính lúc đầu từ bi thiện lương, về sau trở nên tàn nhẫn độc ác] Ngu Chi mơ thấy tương lai mình sẽ chết trong cảnh tu vi bị mất sạch. Một giọng nói xa lạ bảo nàng: …
[Nữ chính điên cuồng tùy hứng x Nam chính lúc đầu từ bi thiện lương, về sau trở nên tàn nhẫn độc ác]
Ngu Chi mơ thấy tương lai mình sẽ chết trong cảnh tu vi bị mất sạch. Một giọng nói xa lạ bảo nàng: Chỉ có Tạ Triêu Hề — hóa thân của Thiên Đạo, mới có thể cứu nàng.
Nếu không giúp Tạ Triêu Hề tìm lại sức mạnh để trở về ngôi vị Thiên Đạo, nàng sẽ phải chịu kết cục hồn bay phách tán.
Ngu Chi: Hồn bay phách tán? Cảm giác đó ra sao nhỉ, thật muốn nếm trải một lần!
Nhìn thiếu niên đang bị đám đệ tử ngoại môn ức hϊếp đến nỗi nằm rạp trước mắt, Ngu Chi — cháu gái cưng của lão tổ tông môn — bèn lấy mũi chân nâng cằm hắn lên, cười yêu kiều: “Dáng vẻ không tệ, muốn đi theo ta không?”
Ban đầu, những đứa con cưng của trời trong tông môn đều chế giễu Ngu Chi nhặt về một phế vật.
Nhưng sau này.
Con đường tu luyện của nàng thuận buồm xuôi gió, không còn gặp bất kỳ bình cảnh* nào.
Người khác đột phá phải chịu chín đạo thiên lôi kiếp, còn nàng từ Kết Đan đột phá lên Nguyên Anh, trời quang mây tạnh, nắng ấm chan hòa.
Nàng muốn ngắm tuyết liên trên đỉnh Bắc Cực, hắn liền hái về cho nàng.
Nàng muốn nếm thử nước tinh khiết từ rễ Vân Hà, hắn liền lấy tới cho nàng.
Nàng muốn sao trên trời, trăng dưới nước, không có thứ gì mà Tạ Triêu Hề không tìm về cho nàng.
Đến cuối cùng, Tạ Triêu Hề nghĩ, tại sao nàng vẫn nỡ lòng bỏ rơi ta.
Ngu Chi nhặt Tạ Triêu Hề về chẳng qua chỉ là một phút hứng khởi, nhưng hắn lại quá tốt, tốt đến mức khiến nàng phát ngán.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng quyết định, hay là trả lại tự do cho hắn đi, Thiên Đạo thì nên có dáng vẻ của Thiên Đạo.
Nhưng vì cớ gì...
Hóa thân của Thiên Đạo vốn nên chính khí ngút trời này lại nhốt nàng trong địa cung tối tăm không thấy ánh mặt trời, ném tất cả thiên tài địa bảo đến trước mặt nàng, sắc mặt hung tợn, giống như muốn xé xác nàng ra.
“Thứ gì ta cũng có thể cho nàng.” Giây tiếp theo, hắn lại cẩn thận thu lại ma khí đang lan tỏa quanh thân, nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, giọng chợt mềm xuống.
“Đừng rời bỏ ta.”
#Chỉ muốn trải nghiệm hồn bay phách tán mà Thiên Đạo cứ đòi yêu đương cùng ta#
#Chỉ xem Thiên Đạo là công cụ, hoá ra hẳn là kẻ luỵ tình#
Nữ chính không lụy, nam chính trung khuyển.
Kết thúc HE.
Tóm Tắt: Thiên đạo thần phục dưới váy ta
(*) Bình cảnh: Giữa các cảnh giới lớn thường có bình cảnh, nó cũng giống như bức tường khiến người tu chân muốn tăng cấp đều phải vượt qua, việc vượt qua được hay không tùy vào mỗi người.
Ra tiếp đi shop