Văn án: [Tiểu thư khuê các kiều diễm nhưng không yếu mềm giữa lúc sa cơ lỡ vận X Thế tử mặt người dạ thú.] Xuân sang năm Sóc Ninh thứ hai mươi tư, tuấn mã của phủ Trấn Quốc Công tung vó như bay trên c …
Văn án:
[Tiểu thư khuê các kiều diễm nhưng không yếu mềm giữa lúc sa cơ lỡ vận X Thế tử mặt người dạ thú.]
Xuân sang năm Sóc Ninh thứ hai mươi tư, tuấn mã của phủ Trấn Quốc Công tung vó như bay trên con phố Tây Trực, nơi mười dặm hồng trang trải dài chốn thành Trường An. Khắp chốn quan viên, phu nhân, nương tử ven đường đều ngước mắt dõi theo.
Đoàn binh lính mang theo sát khí đằng đằng, lặng thinh này chỉ có một mục đích duy nhất: Cướp hôn.
Cướp hôn lễ của phủ Trấn Viễn Tướng quân.
Trên cỗ kiệu hoa đỏ thắm đón dâu, tân nương búi tóc cao, lông mày đậm, dung nhan rạng rỡ như ngọc soi vật. Nàng bảo vệ toàn bộ gia đinh của phủ Tướng quân rồi thản nhiên, chậm rãi bước lên và giáng xuống kẻ quyền thần bậc nhất triều Đại Lương một cái tát vang trời.
Cô Quân Ngọc khẽ quệt đi vết máu rỉ nơi khóe môi, nở một nụ cười sắc sảo đến độ đoạt hồn. Ánh mắt hắn tối sầm lại, vòng tay ôm ngang lưng nàng, cướp nàng về Hoa Ngạc Tương Huy Lâu.
Hắn lại giam cầm nàng trong cung điện vàng son ngọc ngà một lần nữa.
“Doanh nương, không biết Thẩm công tử đã từng được nếm thử mùi vị của nàng như thế này chưa?”
Tại Hoa Ngạc Tương Huy Lâu, khóe mắt giai nhân đỏ hoe, hương thơm mồ hôi thoang thoảng, hơi thở rêи ɾỉ nát vụn thành từng câu.
Người đời đều hay tin Nhϊếp Chính Vương phá vỡ uyên ương, cưỡng đoạt thê tử của bề tôi, giam cầm nữ tử mềm mại như cành liễu mùa xuân trong cung, kim ốc tàng kiều.
Chỉ có Bạch Trì Doanh bị ép tựa vào l*иg ngực nồng nàn mùi đàn hương của người nọ lại cười tự giễu một tiếng.
Ngày ấy, tại ngôi miếu cổ ở Lạc Dương, chính hắn đầy một bụng tâm kế, dùng lời đường mật để dỗ dành nàng, rồi lại trao nàng vào tay kẻ xấu chỉ để đổi lấy quân cờ là bức thư cũ.
Cũng chính hắn đã thản nhiên nói: “Đúng là ta có chút thích nàng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức thích mà thôi.”
Vậy nên, giờ đây nàng không cần hắn nữa, không yêu hắn nữa, thì có gì là sai trái?
Thế rồi, giữa lúc giả vờ đưa đẩy, nàng đã đâm thẳng dao găm vào l*иg ngực của hắn.
“Cô Quân Ngọc, ta nhất định sẽ gϊếŧ chết ngươi.”
Nàng đã nói là làm, chưa từng thất hứa.
...
Năm đó dưới ánh trăng Lạc Dương, thiếu nữ mày mắt rạng ngời đã nói rằng, khắp chốn cửu châu thiên hạ, nàng mong mỏi được yêu thương hắn nhất.
Thế nhưng, từ trước đến nay Cô Quân Ngọc đều biết rõ, hắn không phải là minh châu phượng hoàng của triều Đại Lương, hắn là một kẻ ti tiện bò ra từ Diêm La Điện, là lang quân không đáng được yêu thương nhất trên đời này.
Hắn đã đánh đổi trái tim nồng nhiệt của thiếu nữ ấy để lấy ba phong thư. Dẫu đau đớn như bị khoét tim róc xương mà hắn vẫn quay lưng bước đi dưới ánh mắt tuyệt vọng và hận thù của nàng.
Hắn cứ ngỡ đây chỉ là một màn tính toán thông thường trong vô vàn lần mưu toan.
Mãi đến sau này, khi nàng đích thân đâm dao găm vào l*иg ngực hắn, Cô Quân Ngọc mới chợt nhớ ra, người bị hắn tự tay đẩy ra xa ấy, chính là phu nhân mà hắn đã đánh đổi tất cả để cầu xin thần phật chín tầng trời ban lại cho mình.
...
Ngày đông lạnh lẽo năm Nguyên Thủy thứ sáu, tại ngôi miếu ở ngoại ô thành Trường An, tuyết lớn đã rơi ba ngày không ngớt.
Đế Vương băng hà tại chùa Thiện Nhân ngoại ô kinh thành, chỉ để lại ba vạn chữ huyết kinh, cầu mong điều gì, tâm nguyện khó lòng đoán định.
“Người dạy ta thu lại oán hận, bớt đi kiêu căng, biết ăn năn hối lỗi, sửa tính đổi nết. Đừng luyến tiếc thời gian đã qua, quay đầu khỏi biển khổ, sớm ngộ ra duyên nghiệp tốt lành.”