Kỳ Ý Mỹ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền đấu mà nàng vừa đọc gần đây... và trở thành nam chính. À không, phải là nữ chính giả trai. Thấy cốt truyện sắp đi theo hướng tranh quyền đoạt vị, để một đứ …
Kỳ Ý Mỹ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền đấu mà nàng vừa đọc gần đây... và trở thành nam chính.
À không, phải là nữ chính giả trai.
Thấy cốt truyện sắp đi theo hướng tranh quyền đoạt vị, để một đứa tay mơ như mình có thể an ổn sống sót đến cuối truyện, Kỳ Ý Mỹ dứt khoát lựa chọn đi đường vòng, tránh xa tuyến truyện chính. Nhưng do duyên số run rủi, nàng lại trở thành thư đồng cho Lục hoàng tử, một mỹ nam tử ốm yếu bệnh tật.
Kể từ đó, vận mệnh của nàng và hắn buộc chặt vào nhau, còn bị dân chúng cả kinh thành nhiệt tình "đẩy thuyền", gán ghép thành một đôi.
Đối với chuyện này, nàng cũng chẳng mấy bận tâm. Dù sao ngày nào cũng được ở bên một mỹ nam thế này cũng vui mắt lắm, chỉ trừ việc chàng mỹ nam này quản hơi nhiều chuyện, ờm... lại còn hơi dính người nữa.
---
Lục hoàng tử Yến Từ Vân da trắng như tuyết, mày thanh mắt sáng, dung mạo vô song.
Chỉ vì một câu nói đùa cà lơ phất phơ của Kỳ Ý Mỹ, mà dù thân là nam tử, y lại mang danh “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân”.
Với một Kỳ Ý Mỹ đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, y thật sự hận đến nghiến răng nghiến lợi. Rõ ràng là kẻ miệng lưỡi xấu xa, đa tình lại gian xảo, chẳng có điểm nào tốt... vậy mà y lại chẳng thể nào buông bỏ được. Ban ngày không gặp thì nhớ, đêm đến còn len lỏi vào cả giấc mộng, quấy nhiễu y.
Y vừa phải đề phòng “hắn ta” lại đi thông đồng với hồ ly tinh nào, vừa phải đấu tranh với những tà niệm đáng khinh bỉ của chính mình. Ngày ngày dằn vặt đấu tranh, đau khổ tự trách... trong khi đối phương lại cứ như người vô sự, dáng vẻ thản nhiên nhởn nhơ.
Thế thì còn khổ sở dằn nén làm gì nữa!!!
Bị trói về sau một màn giả chết, Kỳ Ý Mỹ nhìn Lục hoàng tử đang trên bờ vực sụp đổ:
“Ngươi, ngươi đừng qua đây... Có gì từ từ nói... Ta, ta là nam nhân mà!”
Hành động của Yến Từ Vân không chút do dự. Y phất tay ra lệnh cho người dùng chiếc khóa ngàn cân đã chuẩn bị từ lâu khóa chặt cửa viện lại.
Kỳ Ý Mỹ (mếu máo) nhìn chằm chằm vào chiếc xích sắt hoa lệ tinh xảo:
“Hình như mình chơi hơi quá trớn rồi...”
---
Lưu ý khi đọc truyện:
[Mỹ nam ốm yếu, phúc hắc, vua giấm chua VS Nữ chính xuyên sách ngây ngô háo sắc.]
Nữ chính giả trai suốt mười năm, thích ngắm mỹ nhân, nhưng tình yêu đích thực chỉ dành cho một mình nam chính.
Nam chính là một mỹ nam thoát tục, ốm yếu bệnh tật nhưng có tính chiếm hữu cao. Giai đoạn đầu luôn nghĩ nữ chính là nam.
Nữ chính khá ngây ngô trong chuyện tình cảm, nhận ra mọi thứ rất muộn.
Nữ chính lớn hơn nam chính một tuổi.
Song xử (cả hai đều là lần đầu của nhau), thể loại thanh mai trúc mã, cùng nhau trưởng thành.
---
Tóm tắt một câu: Sau khi nữ giả nam trang đã vô tình bẻ cong một mỹ nam "mạnh – đẹp – thảm".
Thông điệp: Phải đối xử chân thành với những người bên cạnh, bởi một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối khác để che đậy.
Đoạn đầu truyện là sao vậy