Một sớm xuyên không, Thẩm Chiêu cứ ngỡ mình sẽ được đổi đời, an phận làm một tiểu thư khuê các cao quý, thảnh thơi thưởng trà, ngắm mưa, sống một đời tự tại. Hoặc ít nhất thì cũng làm một nữ phụ độc á …
Một sớm xuyên không, Thẩm Chiêu cứ ngỡ mình sẽ được đổi đời, an phận làm một tiểu thư khuê các cao quý, thảnh thơi thưởng trà, ngắm mưa, sống một đời tự tại. Hoặc ít nhất thì cũng làm một nữ phụ độc ác, tung hoành ngang dọc, ân oán phân minh. Nào ngờ, nhát dao sáng loáng kề ngay cổ, suýt chút nữa lấy đi mạng nhỏ của nàng.
Lần đầu gặp Tạ Hoành, nàng nghĩ hắn hẳn là một Tu La tàn nhẫn, vô tình và quyết đoán. Ai ngờ, hắn lại là một công tử ôn hòa, thấu tình đạt lý, đích thị là một phú nhị đại kiểu mẫu thời cổ đại.
Những mưu mẹo nhỏ của Thẩm Chiêu đều bị hắn nhìn thấu. "Kẻ lừa đảo" gặp phải quan binh, nàng chỉ muốn trốn càng xa càng tốt. Nào ngờ, hắn lại tự mình đến tận nhà, đưa ra một món tiền lớn, nhờ nàng đóng giả thành muội muội thất lạc bấy lâu, để an ủi vị tổ mẫu đang bệnh nặng.
Nàng nhận tiền làm việc, kết giao với công chúa, đối xử lễ phép với phu nhân, tận tâm bầu bạn với tổ mẫu của Tạ Hoành. Nàng chỉ mong sao cho túi tiền đầy ắp, tích góp đủ nửa đời sau, rồi tìm một ngọn núi xanh, một đồng cỏ biếc để sống một đời an nhàn. Ít nhất thì ban đầu, Thẩm Chiêu đã tính toán như vậy.
Nhưng Tạ Hoành lại ngày càng không thích hợp. Thuở mới quen, hắn luôn giữ khoảng cách nam nữ, Thẩm Chiêu tiến một bước, hắn lùi năm bước, nói một cách nghiêm túc: "Phải giữ chừng mực, dẫu là ruột thịt cũng cần lễ nghi phân minh."
Ấy vậy mà người huynh trưởng khiêm tốn, ngọc thụ kia, lại dần dần vượt quá giới hạn: "Ngày trước thì ngày ngày gọi ta huynh trưởng, giờ muốn chạy trốn? Đã muộn rồi!"
Hắn nắm chặt tờ khế ước bị nàng xé rách: "Nếu đã không muốn gọi huynh trưởng, vậy đổi thành gọi phu quân đi."
-----
Tạ Hoành, năm 20 tuổi nhậm chức đại tướng quân Kim Ngô Vệ, văn chương vang dội kinh thành, võ nghệ có thể dẹp yên thiên hạ. Cả đời hắn thuận buồm xuôi gió, có lẽ sẽ cưới một cô tiểu thư môn đăng hộ đối, sống một đời tương kính như tân.
Nhưng tháng năm thanh tịch nửa đời người của hắn, lại vì muội muội "giả" này mà liên tục nhượng bộ và phá vỡ quy tắc.
Khi tổ mẫu hắn dần khỏe lại, hắn cảm kích sự bầu bạn của nàng, đối xử với nàng càng tốt hơn, nhưng sự tốt ấy lại dần dần biến chất...
Người từng không chịu chung một chiếc ô với nàng, nay lại dùng cánh tay mạnh mẽ bất ngờ ôm lấy eo nàng, bàn tay to lớn siết chặt hai cổ tay. Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng nàng, bị nụ hôn mãnh liệt của hắn nuốt chửng: "Là nàng dạy ta, giữa chúng ta nên cảm tạ nhau như thế này mới đúng."
Ban đầu, hắn đoan chính, giữ đúng khuôn phép, không vượt nửa bước. Về sau, hắn cường thủ hào đoạt, thề phải dùng mạng để đổi lấy thánh chỉ tứ hôn.
Mục nhận xét của dịch giả: Truyện này ban đầu đọc văn án dịch giả sợ nữ chính hong phải gu, tại sợ kiểu nữ chính vô tri vô giác, loi choi lóc chóc nhưng mà khônggggg, hành động của nữ chính rất biết chừng mực, giỡn rất biết điểm dừng dù vẫn giữ được nét phóng khoáng do là người hiện đại. Tương tác của nam nữ chính cũng rất là dễ thương oe oe