[Sói con kém tuổi, máu chiếm hữu ngút trời công × Mỹ nhân dịu dàng, ngơ ngác đáng yêu thụ.] Từ góc nhìn của công: Yêu thầm bấy lâu nay đã thành sự thật. Từ góc nhìn của thụ: Lên giường rồi mới tính ch …
[Sói con kém tuổi, máu chiếm hữu ngút trời công × Mỹ nhân dịu dàng, ngơ ngác đáng yêu thụ.]
Từ góc nhìn của công: Yêu thầm bấy lâu nay đã thành sự thật.
Từ góc nhìn của thụ: Lên giường rồi mới tính chuyện yêu đương.
Chung Cẩn Ninh, át chủ bài nhan sắc của phòng kinh doanh, lại nổi tiếng khắp công ty với biệt danh “người đẹp khúc gỗ”. Anh sở hữu vẻ ngoài miễn chê, nhưng tính tình lại có phần ngô nghê, chậm chạp, đã thế còn chẳng giỏi giao tiếp, lại càng không biết cách dùng lợi thế ngoại hình để lèo lái các mối quan hệ.
Chung Cẩn Ninh thừa biết những lời bàn tán đó, nhưng anh chẳng mấy để tâm. Anh vốn ngỡ cuộc đời mình cứ thế êm đềm trôi qua, phẳng lặng như mặt hồ thu, nào ngờ có ngày công sức cày cuốc lại bị lão sếp chỉ giỏi chém gió nẫng tay trên.
Buồn bực trong lòng, anh tìm đến quán bar định bụng mượn rượu giải sầu, ai dè lại lăn giường với một bé sói con.
Ký ức đêm qua chập chờn đứt đoạn, chỉ còn sót lại vài hình ảnh rời rạc.
Một là lúc anh say khướt, tay túm chặt cổ áo khoác của bé sói con kia, giọng lè nhè mà đanh đá: “Đủ... đủ tuổi chưa đấy hả?”
Đối phương gật đầu.
Hai là một góc nhìn chao đảo, giữa cơn mê loạn, anh thấy đáy mắt bé sói con ánh lên vẻ dịu dàng khôn tả, rồi cậu từ từ cúi xuống, khẽ khàng hôn lên giọt lệ nóng hổi vừa lăn khỏi vành mắt đỏ hoe của anh.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, Chung Cẩn Ninh ê ẩm khắp người, lưng đau eo mỏi, đến hai chân cũng mềm nhũn cả ra. Nhìn số lượng thứ không tiện nói tên trong thùng rác, anh chỉ thấy trời đất tối sầm hết lần này đến lần khác.
Dịu dàng ư? Đúng là mơ giữa ban ngày!
Chung Cẩn Ninh cuống quýt vơ vội quần áo, bụng bảo dạ phải chuồn ngay trước khi người bên cạnh tỉnh giấc. Ai ngờ, vừa hé cửa định tẩu thoát, chân anh đã đạp trúng một tấm thẻ căn cước.
Chàng trai trên ảnh thẻ nom còn khá trẻ, nhưng đôi mày sắc bén cùng ánh nhìn ngạo nghễ, bất trị lại toát lên vẻ khó dây vào.
[Họ tên: Thịnh Dập.]
[Ngày sinh: ...]
Chung Cẩn Ninh nhìn mà muốn té xỉu. Mới tròn mười tám được có một tháng thôi á?
Chân vừa bước qua ngưỡng cửa, anh chợt khựng lại. Khách sạn này sang chảnh thế này, tiền phòng chắc chắn không rẻ. Lỡ cậu nhóc mới toe kia không đủ tiền thanh toán thì gay. Nghĩ vậy, anh lại lẳng lặng quay vào, xé một mảnh giấy nhớ, nắn nót viết: [Xin lỗi cậu, đây là cách liên lạc với tôi. Khi nào tỉnh dậy thì nhắn cho tôi nhé, tiền khách sạn cứ để tôi trả.]
Nửa tiếng sau.
Điện thoại Chung Cẩn Ninh ting một tiếng, là lời mời kết bạn từ một nick lạ hoắc, kèm theo tin nhắn cộc lốc: [Trốn đi đâu đấy?]
Cái cậu nhóc này sao mà ăn nói bốp chát thế không biết! Mặt Chung Cẩn Ninh nóng ran, anh vờ như không thấy câu hỏi kia, cố giữ vẻ lịch sự, gõ trả lời: [Cho tôi hỏi hóa đơn khách sạn hết bao nhiêu tiền vậy?]
Bên kia hồi âm cũng gọn không kém.
[Tiền phòng không cần.]
[Cần anh chịu trách nhiệm.]
Vẻ hoang mang hiện rõ trên gương mặt thanh tú của Chung Cẩn Ninh, bờ môi bị cắn đến sưng đỏ khẽ run lên.
Thời buổi này, tình một đêm thôi mà cũng phải chịu trách nhiệm luôn rồi cơ đấy?
Thế là, Chung Cẩn Ninh cứ ù ù cạc cạc mà bị cuốn vào một mối tình ép buộc.
Chỉ là, yêu đương kiểu gì mà ngày ba bữa đều phải báo cáo răm rắp thế này?
Yêu đương kiểu gì mà tối nào cũng phải video call những cả tiếng đồng hồ?
Rồi thì... yêu đương kiểu gì mà cái tần suất kia nó cũng dày đặc đến phát sợ vậy hả?
Chung Cẩn Ninh tay xoa cái eo rã rời, miệng thì không dám than nửa lời, chỉ biết viện cớ tăng ca để trốn được lúc nào hay lúc ấy.
·
Dạo này trong phòng đang râm ran tin đồn thái tử gia của tập đoàn sắp sửa “nhảy dù” xuống làm thực tập sinh. Lão sếp thì mừng ra mặt, chí lớn hừng hực, chỉ nhăm nhe kiếm cơ hội leo lên chức cao hơn.
Đồng nghiệp thì túm tụm bàn tán xôn xao, riêng Chung Cẩn Ninh thì tai chẳng buồn nghe, mắt chẳng buồn ngó. Anh ôm một chồng tài liệu định sang tầng khác, nào ngờ vừa đến cửa thang máy đã đâm sầm vào người vừa bước ra.
“Xin lỗi...”
Lời xin lỗi vừa bật ra theo thói quen, Chung Cẩn Ninh ngẩng lên, và rồi đứng hình.
Cậu bạn trai nhỏ của anh, sao lại lù lù xuất hiện ở đây thế này?
Lão sếp từ đâu phóng như bay tới, miệng cười toe toét đầy vẻ nịnh nọt: “Ôi chao cậu Thịnh, cậu đến rồi đấy ạ? Tôi còn đang định xuống tận nơi đón cậu đây này...”
“Không cần.”
Cậu bạn trai nhỏ mà lại cao hơn anh cả nửa cái đầu, một cánh tay dài rắn rỏi thản nhiên khoác lên vai anh. Giọng cậu có chút biếng nhác, cà lơ phất phơ, nhưng rõ ràng là đang khoái chí lắm.
“Sếp chẳng phải đang tìm người kèm tôi sao? Khỏi tìm nữa, là anh ấy đấy.”
Đôi lời nhắn gửi: Truyện 1x1, cả hai đều là lần đầu của nhau, mối tình đầu, kết thúc HE. Thụ lớn hơn công 7 tuổi.
Tóm tắt trong một nốt nhạc: Tình một đêm thôi mà cũng phải chịu trách nhiệm á?
Thông điệp chính: Trong các mối quan hệ, nên có trách nhiệm với đối phương.
Ê , tui đọc đi đọc lại luôn ấy chứ