Sống đến năm hai mươi ba tuổi, Tô Tắc chỉ có hai nỗi lo. Một là không bao giờ được ăn no, hai là thanh máu trên đầu lúc nào cũng ở mức báo động. Không ăn no không phải vì cậu ăn khỏe, mà vì đồ ăn bình …
Sống đến năm hai mươi ba tuổi, Tô Tắc chỉ có hai nỗi lo. Một là không bao giờ được ăn no, hai là thanh máu trên đầu lúc nào cũng ở mức báo động.
Không ăn no không phải vì cậu ăn khỏe, mà vì đồ ăn bình thường chẳng đáp ứng nổi nhu cầu của cơ thể, ăn bao nhiêu cũng vô ích.
Còn thanh máu kia, tưởng chừng như là dấu hiệu đặc trưng của nhân vật chính nhưng ngoài việc nhắc nhở cậu rằng ngày tàn sắp đến, thì hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.
Vì thế khi tận thế ập xuống, Tô Tắc chỉ mất hai giây suy nghĩ rồi lặng lẽ... buông xuôi.
Nhiều năm bị đói triền miên khiến cơ thể suy nhược, thanh máu chưa đến 10%, cả người chỉ có hàm răng là khỏe mạnh. Đã thế thì còn giãy giụa làm gì?
Ai ngờ quái vật của tận thế lại vừa ngon mắt vừa thơm ngon, một miếng thôi cũng đủ sánh bằng mười miếng bình thường.
Tô Tắc: “Cảm ơn lời mời, tôi xin phép... khai tiệc.”
Tận thế đến, gen dung hợp, sinh vật khắp thế giới điên cuồng biến dị. Động vật mọc rễ, thực vật mọc nanh, con người thì dần chẳng còn hình dạng ban đầu.
Chỉ riêng Tô Tắc, vẫn giữ nguyên vẻ ngoài yếu ớt nhưng xinh đẹp như trước.
Khi quốc gia tìm đến nhờ giúp, cậu chỉ đưa ra một yêu cầu: “Giúp tôi hồi đầy máu.”
Trong lòng Hình Luật, người yêu cũ Tô Tắc của anh chỉ là một cậu bé mắc bệnh bạch tạng, mồ côi, không thân thích, yếu ớt không nơi nương tựa. Trong thế giới này, e rằng khó tránh khỏi kết cục bi thảm.
Thế nhưng khi gặp lại, cậu người yêu cũ yếu ớt tội nghiệp ấy đang mở tiệc BBQ ngoài trời giữa vòng vây của đám dị nhân.
Hình Luật: “Năm năm không gặp, cậu không định nói gì sao?”
Tô Tắc: “Có một chuyện tôi muốn hỏi.”
Hình Luật: “Cậu hỏi đi.”
Tô Tắc: “Nghe nói cậu là người yêu cũ của tôi? Sao tôi chẳng biết gì về chuyện này?”
Hình Luật: “...”
Ban đầu, Tô Tắc chỉ có hai ước muốn giản đơn là ăn no ăn ngon, hồi đầy thanh máu. Nào ngờ trong lúc vô tình, lại cứu cả nhân loại.
Cảnh báo: Giả khắc hệ, nhân vật chính có bàn tay vàng cực mạnh.
Hướng dẫn sử dụng:
Thụ “tiết kiệm năng lượng” x Công là vua lính đặc chủng.
Lấy cảm hứng từ tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Southern Reach của Jeff VanderMeer, kèm nhiều thiết lập riêng.
Hoàn toàn là thế giới giả tưởng, không hợp gu xin bỏ qua.
Tóm tắt: Người là sắt, cơm là thép.
Lập ý: Khi nghèo thì giữ mình, khi giàu thì giúp đời.
Yep, tag hài hước vô bộ này là một lựa chọn đúng đắn