Chị gái bị bệnh qua đời sớm chỉ để lại một đứa con gái còn trong tã lót, nó được đặt tên là Thu Thu. Chúc Văn Quân cẩn thận từng li từng tí nuôi nấng đứa con gái bị chị mình để lại và tuyên bố đây là …
Chị gái bị bệnh qua đời sớm chỉ để lại một đứa con gái còn trong tã lót, nó được đặt tên là Thu Thu.
Chúc Văn Quân cẩn thận từng li từng tí nuôi nấng đứa con gái bị chị mình để lại và tuyên bố đây là con của mình.
Vào một ngày bình thường, cậu đến trường mẫu giáo đón Thu Thu tan học.
Lúc đi ra, Chúc Văn Quân phát hiện trước cổng trường có một chiếc xe sang màu đen phiên bản dài ngoằng không thường thấy.
Logo kim loại ở đầu xe phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.
Cửa sổ hàng ghế sau hạ xuống một nửa, có một người đàn ông đang ngồi bên trong.
Đẹp trai, trưởng thành, mặc âu phục và đi giày da, khí thế lạnh lùng và sắc sảo.
Đối phương ngước mắt lên, đôi mắt màu xám xanh từ xa nhìn thẳng vào Chúc Văn Quân.
“Ba ơi! Ba ơi!”
Cô bé thắt bím tóc hai bên phấn khích nhảy cẫng lên: “Tối nay con muốn ăn cánh gà sốt coca! Cả trứng bác cà chua nữa!”
Chúc Văn Quân sực tỉnh cúi xuống, dịu dàng mỉm cười: “Được.”
·
Trong quán cà phê, người đàn ông vốn xuất hiện trong xe lúc nãy đã ngồi đối diện bàn của Chúc Văn Quân.
Anh đẩy một tờ giấy mỏng qua.
“Đây là giấy xét nghiệm ADN, Thu Thu cũng là con của em trai tôi, là dòng máu duy nhất mà con trai út nhà họ Thương để lại.”
Giọng điệu người đàn ông thản nhiên: “Tự giới thiệu một chút, tôi tên Thương Duật.”
·
Chúc Văn Quân tưởng rằng mục đích Thương Duật tiếp cận mình là vì Thu Thu, chỉ để không cho máu mủ nhà họ Thương lưu lạc bên ngoài.
Cho đến khi cổ tay bị cà vạt trói lại, bị nhốt trong biệt thự, cậu mới muộn màng nhận ra.
... Từ đầu đến cuối, mục tiêu của Thương Duật chính là cậu.
“Chúng ta chơi một trò chơi.”
Ngón tay của người đàn ông nhẹ nhàng lướt qua môi cậu, đầu ngón tay tiến vào từng chút một, dụ dỗ mở lời: “Nửa tiếng, nếu cậu thắng tôi, thì có thể đi đón Thu Thu tan học.”
Hay quá ra nữa nha ạ