Giản Vũ Tình vốn là người xuyên thai, mãi đến khi bệnh nặng gần đất xa trời mới chợt nhớ lại ký ức kiếp trước. Hóa ra cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu, trở thành pháo hôi trong đám pháo …
Giản Vũ Tình vốn là người xuyên thai, mãi đến khi bệnh nặng gần đất xa trời mới chợt nhớ lại ký ức kiếp trước.
Hóa ra cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu, trở thành pháo hôi trong đám pháo hôi, kiểu nhân vật chỉ xuất hiện trong ký ức của phản diện đúng một tập.
Mẫu thân vốn đáng thương vì thương tâm mà chết sớm, nay vẫn còn mạnh khoẻ.
Đệ đệ tương lai vì trả thù mà diệt cả nhà tỷ phu, hiện vẫn sống bình yên.
Muội muội sau này bị tên thúc phụ độc ác bán cho bọn buôn người, từ đó hắc hoá thành phản diện, nay vẫn chỉ là một nha đầu gầy gò, ngốc nghếch mà ngoan hiền.
Hiện giờ mọi bi kịch đều chưa bắt đầu.
Để tránh kết cục thê lương, Giản Vũ Tình quyết tâm lật đổ bọn cẩu nhân đã hãm hại mình, rồi dẫn cả nhà siêng năng làm ăn, từng bước cầu phú, tránh xa tai hoạ.
Ví như… từ một cái quầy nhỏ trước cửa Phủ học mà khởi nghiệp?
Phủ học Dương Châu vốn là chốn văn sĩ hướng tới.
Chỉ có một điều hơi đáng tiếc: thực đường nơi ấy thật chẳng ra làm sao. Ngày thường, các văn sĩ chỉ còn cách tự an ủi bằng câu: “Trời sắp giao trách nhiệm lớn cho người nào, thì trước hết sẽ làm cho người đó khổ tâm...”
Cho đến khi trước cửa xuất hiện một quầy hàng mới.
Mùi hương thơm nức mũi khiến ai đi qua cũng phải nuốt nước bọt. Đợi đến khi lén mua một cái bánh trứng chiên ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Rồi kế đó lại có cá nướng, bún xào, bánh trứng kẹp, gà rán, thịt xiên, lẩu cay… thậm chí ngay cả bộ đồ lòng heo bị thiên hạ xem thường vào tay cô cũng hóa thành mỹ thực khó ngừng đũa.
Rất nhanh, Giản Vũ Tình được mời vào trong đảm nhiệm việc bếp núc của thực đường Phủ học.
Các món ăn liên tục ra đời: Thịt heo xào tương, gà kho vàng ươm, chân giò hầm, mì nước Dương Xuân, cơm thịt kho trứng muối, khổ qua nhồi thịt, cá hấp gừng, thịt kho, gà hấp lá sen...
Nửa năm sau, đến kỳ tốt nghiệp.
Cả đám khóc lóc thảm thiết: ““Ta...ta không muốn rời Phủ học đâu! Rời rồi thì lấy ai nấu cơm cho chúng ta ăn nữa.”
Chưa kịp để các thầy giáo xúc động, họ lại nghe học trò than khóc: “Tốt nghiệp rồi sẽ không được vào căn tin ăn cơm nữa, hức hức, không có căn tin thì làm sao chúng tôi sống nổi!”
Có người còn tha thiết nói: “Cầu xin Giản nương tử cùng chúng tôi lên đường.”
“Nhà ta ở Trường An còn có một gian hàng, kính mời tiểu nương tử tới Trường An.”
Các phu tử: “...Cút ra xa! Giản nương tử là người của Phủ học ta, ai cũng đừng hòng đoạt đi!”
Lưu ý:
1. Truyện lấy bối cảnh hư cấu, tham khảo triều đại Đường (có chỉnh sửa nhất định).
2. Đầu truyện có phần sinh hoạt gia đình, về sau là khởi nghiệp làm giàu.
Một câu giới thiệu: Cả thành Dương Châu đều muốn ăn món ta nấu.