Nhạn Nương có vẻ ngoài xinh đẹp mỹ miều, nhưng lại chẳng mang số mệnh của tiểu thư khuê các. Nàng là ám vệ của thế tử hầu phủ, tính mạng và người nhà đều nằm gọn trong tay chủ nhân. Nàng chưa từng dám …
Nhạn Nương có vẻ ngoài xinh đẹp mỹ miều, nhưng lại chẳng mang số mệnh của tiểu thư khuê các.
Nàng là ám vệ của thế tử hầu phủ, tính mạng và người nhà đều nằm gọn trong tay chủ nhân.
Nàng chưa từng dám trái lời chủ nhân, dù là nghe lệnh giả vờ làm người em gái cùng cha khác mẹ đã thất lạc của chủ nhân - một cô nương mềm mại yếu ớt - nàng cũng diễn tròn vai.
Cho đến khi chủ nhân muốn nàng chĩa mũi đao vào chính đệ đệ ruột của hắn, người mà nàng từng thầm thương trộm nhớ.
Chàng thiếu niên ấy có gương mặt như ngọc, cốt cách quý hiếm, phong thái phóng khoáng, vừa có tài cầm quân vừa có tài chấp chính. Một người khiến bao cô nương trong thành đều xiêu lòng. Thế mà cuối cùng lại mang tiếng xấu, bị đuổi khỏi nhà. Đó chính là nhị công tử của hầu phủ, Hoàn Yến.
Một tai nạn bất ngờ xảy ra, cơn mất trí nhớ ngắn ngủi đã cuốn nàng và Hoàn Yến vào nhau. Nàng bị dụ dỗ làm thϊếp ngoài của y.
Y cho nàng những đêm triền miên, những khoái lạc tột cùng, từng là ánh sáng le lói nơi vực sâu lòng nàng.
Thế nhưng đao của nàng chưa từng để ai sống sót, dù là người trong tim nàng cũng không thể có ngoại lệ.
Nhạn Nương chần chừ.
Cho đến khi nàng nghe được Hoàn Yến đang bí mật bàn bạc với thuộc hạ, tìm kiếm một cô nương có nốt ruồi đỏ nơi cổ tay, biệt danh là Bồ Tát Đao, sau khi tìm thấy sẽ gϊếŧ không tha.
Khoảnh khắc đó, Nhạn Nương như rơi xuống hầm băng, run rẩy ôm lấy cổ tay mình.
Chỉ vì chủ nhân thấy nàng trước mặt người ngoài luôn không vui không buồn, nhưng khi hành sự lại tàn nhẫn quả quyết không chừa đường lui, bèn ban cho nàng biệt danh Bồ Tát Đao.
Và quả thật, nơi cổ tay nàng có một nốt ruồi son.
Đêm đó, trong cơn mộng mị, nàng mới biết ở đời trước chính nàng là người hại cả nhà mẹ ruột Hoàn Yến bị gϊếŧ sạch.
Y hận nàng thấu xương đến mức, dù kiếp này mọi chuyện chưa hề xảy ra, y vẫn muốn nhổ cỏ tận gốc nàng trước.
Nhạn Nương bỏ trốn. Nàng không thể chết, nàng phải sống.
Gặp lại lần nữa, y vì bị thương mà mất trí nhớ, đang là quyền thần được săn đón. Còn nàng trốn trong bóng tối, tiếp tục giả làm người muội muội cùng cha khác mẹ của y.
Cho đến đêm trước khi hầu gia đưa nàng rời khỏi phủ, y đã nhận ra nàng. Y bấu chặt cổ tay nàng ép nàng vào tường, hung tợn vuốt ve nốt ruồi son đó, đôi mắt đỏ ngầu vì hận thù.
***
Sống lại trở về hầu phủ lần nữa, Hoàn Yến mang theo đầy rẫy toan tính trong lòng. Y thường xuyên mơ thấy mình đang “ức hϊếp” một cô nương dáng vẻ mềm mại, nhưng gương mặt lại mơ hồ.
Hoàn Yến trong mộng cực kỳ tàn bạo, trên giường có thể nói là dùng đủ “trò”.
Y dò hỏi xa gần, bất ngờ biết được trước khi mất trí, bản thân lại dây dưa với người em gái cùng cha khác mẹ - Thất Nương - rơi vào mối quan hệ cấm kỵ.
Y đã coi nàng như một thϊếp ngoài có thể tùy ý sỉ nhục, nhào nặn. Thật nực cười và hoang đường.
Thời niên thiếu, y từng thề sẽ không nói chuyện yêu đương nam nữ, sao có thể động lòng với nàng cơ chứ?
Ngày Tuyên Võ hầu lén lút đưa Thất Nương đi, Hoàn Yến lạnh lùng đứng nhìn. Cho đến khi con thuyền của Thất Nương bị gió lớn sóng dữ cuốn vào vực sâu, toàn thân y đau nhói, như thể cả người bị cơn mưa gió kia xé vụn. Lúc này, y mới nhìn rõ được lòng mình.
Y từ hôn, làm quyền thần mang danh xấu cấm kỵ. Dù có phải chất đá lấp biển, y muốn nàng sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác.
Về sau trong một buổi tiệc đầy rẫy cạm bẫy, y nhìn thấy gương mặt khiến bản thân mong nhớ ngày đêm.
Nàng đã trở thành phu nhân của người khác, còn có một cô con gái ngoan ngoãn.
Vài ngày sau, kinh thành đồn đãi: Phu nhân tướng quân ra ngoài lễ Phật, bị giặc núi bắt đi, không có tin tức.
Không ai biết, Hoàn Yến lại điên đến mức trước mắt bao người, vào tận giường cưới của phủ tướng quân, cướp người về.
Y siết chặt eo thon của Nhạn Nương, bàn tay lớn vuốt ve từng tấc da thịt quen thuộc. Nhìn nàng run rẩy mất hồn dưới thân mình, y lại gọi nàng bằng tên cũ, ánh mắt mê muội cố chấp mà chìm đắm:
“Minh Nguyệt Nô, nhị công tử trở về rồi, không tốt sao?”
“Nàng muốn nhị công tử mà, phải không”
***
Góc nhìn nhân vật chính: Nhạn Nương (thị giác chính) và Hoàn Yến.
Tóm tắt: Sau khi “trap” phải gã anh điên, ta thoát game.
Ý nghĩa: Sống kiên cường không chịu khuất phục.