Vân Chân theo mẹ nuôi chạy nạn đến thôn Ninh. Nàng đẹp như hoa nở giữa sương, là mỹ nhân phúc hậu nổi danh mấy vùng quanh. Giờ đây nàng đang đau đầu vì tiền chữa bệnh cho vị hôn phu. Đang lúc xoay xở …
Vân Chân theo mẹ nuôi chạy nạn đến thôn Ninh. Nàng đẹp như hoa nở giữa sương, là mỹ nhân phúc hậu nổi danh mấy vùng quanh.
Giờ đây nàng đang đau đầu vì tiền chữa bệnh cho vị hôn phu. Đang lúc xoay xở bế tắc, trong thôn xuất hiện một mụ mối ăn mặc chỉnh tề, bảo rằng có cách giúp Vân Chân vượt qua cơn khốn đốn.
Mụ nói có vị đại nhân đã để mắt đến nàng. Chỉ cần nàng chịu “đồng ý” vài ngày là có thể đổi được một khoản tiền lớn.
Trong thôn vốn chẳng ai câu nệ chuyện thủ tiết. Muốn sống qua ngày, người ở góa có đi thêm bước nữa cũng là bình thường.
Nàng cũng có chút lòng riêng. Do dự vài ngày, nàng gật đầu đồng ý.
Bước vào cửa lớn đại viện, mái ngói cong vυ"t, cột đỏ chạm khắc tinh xảo khiến Vân Chân - từng chịu khổ quen - hoa cả mắt.
Huống hồ, vị đại nhân ấy lại đặc biệt anh tuấn nhã nhặn. Dáng người cao lớn, bờ vai rộng, eo thon, chiếc áo xanh giản dị mặc trên người y lại trở nên quý giá lạ thường.
Khi nàng quỳ ngồi trong lòng y, chỉ cần hơi nghiêng người là đã bị thân hình cứng rắn ấy bao trùm. Vòng tay mạnh mẽ ôm lấy nàng, hơi thở nóng ấm phả nơi gáy, từng nhịp thở đều toát ra quyền lực tuyệt đối khiến người ta chỉ muốn cúi đầu khuất phục.
Trong lòng Vân Chân dấy lên ý niệm không nên có, hậu viện của đại nhân yên ắng như vậy, y lại rộng rãi giàu có, sao nàng không thể ngồi vào vị trí chủ mẫu?
Vân Chân dùng hết “khả năng” của mình, khẽ khàng dụ hoặc, khiến vị đại nhân từ vẻ lạnh lùng kiềm chế dần trở nên mê đắm bất tận.
Nàng vốn đã là mỹ nhân khó gặp, nay lại được cưng chiều chăm chút, càng trở nên mềm như ngọc dịu như hoa, quyến rũ đến xiêu lòng.
Nàng cứ nghĩ mình đã thành người mà đại nhân nâng niu trong tim. Đến ngày sinh nhật, nàng tính bóng gió hé lộ đôi lời, lại vô ý nghe được thư kinh thành gửi đến giục đại nhân trở về nhà để thành thân.
Khi tùy tùng nhắc đến Vân Chân, lời của người kia vừa lạnh lẽo vừa tàn nhẫn: “Một thôn phụ, vốn là vì tiền mà đến. Cho thêm ít rồi đuổi đi là được.”
Khoảnh khắc ấy, Vân Chân như tỉnh khỏi cơn mộng. Mọi lời muốn nói đều nuốt xuống trong nước mắt. Chờ khi đại nhân ra ngoài, nàng không chút do dự mang theo số vàng bạc châu báu được tặng mà rời đi.
Không những vậy, nàng còn mang theo một vật vô cùng quan trọng đối với đại nhân.
***
Bùi Thuật sinh ra trong danh môn thế gia, tuổi trẻ đã đứng ở vị trí quyền thần. Y say mê quyền lực, chuyện lập gia đình đối với y chỉ là gánh nặng.
Trong chuyến tuần tra bí mật đến Nhiêu Thành, y nhìn trúng một thôn phụ.
Thôn phụ quê mùa cũ kỹ song mặt đẹp dáng xinh, tuy có chút tâm tư vượt khuôn phép nhưng chẳng phải người xấu.
Y không định thành thân, có điều để Vân Chân ở bên cạnh cũng không sao.
Cho đến một ngày y nghe tin nàng mang vàng bạc bỏ trốn. Bùi Thuật giận đến phát cuồng, lập tức phái người lùng sục khắp nơi.
Y giăng bẫy chờ nàng tự chui đầu, nào ngờ nàng chẳng mắc câu.
Y tận mắt thấy nàng sống trong một căn nhà tinh xảo, bên cạnh còn nuôi vài thiếu niên 18 - 19 trẻ đẹp.
Khi y muốn cưới nàng, Vân Chân cười tươi như đào nở: “Ta chỉ là thôn phụ, ham tiền mà lại thích trai trẻ. Sợ rằng chẳng xứng với đại nhân.”
Ham tiền? Trùng hợp thật, y có tiền.
Thích trai trẻ? Ý nàng chê y già?
Bùi Thuật bật cười vì giận, bóp lấy eo mềm của Vân Chân, ghé bên tai nàng dụ dẫm: “Họ trẻ thật, nhưng có ai khiến nàng sướиɠ như ta chưa?”
***
CP: Cỏ non thôn phụ xinh đẹp thật thà, ít tâm cơ X Quyền thần bảo thủ hệ daddy.
Nhân vật chính: Tạ Vân Chân, Bùi Thuật.
Một câu tóm tắt: Daddy quyền thần vì yêu mà cúi đầu.
Ý nghĩa: Dù sinh trong bùn lầy cũng phải kiên cường bền bỉ.