Editor: Team Khiết Giới thiệu Từ nhỏ Lâm Dung đã bị bán vào Bùi gia, trở thành nha hoàn quét dọn ở ngoại viện. Hạ nhân trong phủ ai nấy đều mơ được nương nhờ quyền quý... Có kẻ tìm cách lấy lòng thiếu …
Editor: Team Khiết
Giới thiệu
Từ nhỏ Lâm Dung đã bị bán vào Bùi gia, trở thành nha hoàn quét dọn ở ngoại viện.
Hạ nhân trong phủ ai nấy đều mơ được nương nhờ quyền quý...
Có kẻ tìm cách lấy lòng thiếu gia để được làm bạn đọc;
Có người nỗ lực làm nha hoàn thân cận của tiểu thư trong phủ;
Hoặc được các chủ nhân trong phủ để mắt tới, cất nhắc lên làm di nương.
Chỉ riêng Lâm Dung là người có lòng tự trọng cao, nàng chỉ muốn tích góp đủ bạc chuộc thân, rời khỏi phủ mà sống tự do, trở thành một nương tử chính danh.
Chẳng ngờ vận khí của nàng lại kém, gặp phải khi đại gia Bùi phủ uống nhầm xuân dược, cần gấp thuốc giải.
Khi ấy Lâm Dung chỉ là một nha hoàn rót trà dâng nước, lại vô tình trở thành “Thuốc giải” ấy.
Lâm Dung ngây ngô, chẳng hiểu sự đời, cứ thế bị Bùi Toản kéo vào trong màn lụa đỏ...
*
Bùi Toản ở Giang Châu, dung mạo tuấn mỹ hiếm ai sánh kịp.
Chưa đến tuổi ba mươi, y đã là trọng thần quyền cao chức trọng.
Một hôm trong yến tiệc quan lại, y bị người hãm hại, vô tình uống phải chén rượu có thuốc.
Xưa nay Bùi Toản vốn không gần nữ sắc, trong hậu viện không có cơ thϊếp.
Khi tình độc bùng lên, y đành cho người dưới mang tới một nha hoàn.
Thấy Lâm Dung ngoan ngoãn, khéo léo, không khiến người ta ghét, y bèn dùng nàng làm thuốc giải.
Dù chỉ là một vị thuốc giải, nhưng y đã dùng qua, tất nhiên Bùi Toản cũng phải cho nàng một danh phận, cất nhắc làm thϊếp.
Nào ngờ khi y tỉnh dậy, tiểu nha hoàn kia đã không còn tung tích, tìm khắp phủ cũng chẳng thấy bóng nàng.
Đôi mắt phượng của Bùi Toản lạnh như băng.
Dám khước từ ân sủng của y, đúng là một kẻ có gan làm loạn.
*
Lâm Dung không muốn phải chịu ràng buộc làm thϊếp người ta.
May sao đêm ấy hành sự trong bóng tối, Bùi Toản chỉ cởϊ áσ, bảo nàng quay lưng lại, ngoài ra chẳng có thêm cử chỉ thân mật nào khác...
Y chưa từng thấy rõ mặt nàng, cũng là cơ hội để Lâm Dung trốn thoát.
Nàng vẫn làm việc như thường ngày, tích góp bạc.
Trong lòng chỉ mong có một ngày chuộc được thân, sống cuộc đời tự do tự tại.
Nhưng nàng không ngờ rằng, kể từ đêm đó, Bùi Toản lại thường xuyên mơ thấy nữ tử che mặt, khẽ nức nở kia...
Ngọn lửa trong lòng y mãi chẳng dập tắt.
Y quyết tâm, dù có đào ba thước đất, cũng phải bắt được tiểu tỳ to gan ấy!
*
Một ngày kia, cuối cùng Lâm Dung cũng đã tích đủ bạc để chuộc thân, thoát khỏi thân phận nô tỳ.
Nàng đeo gói hành lý trên vai, hân hoan rời khỏi phủ. Nhưng chưa kịp đi quá ba bước, một chiếc xe ngựa mui hoa lộng lẫy đã chặn trước mặt nàng.
Màn xe vén lên, hiện ra gương mặt tuấn mỹ mà lạnh lẽo của Bùi Toản.
Nam nhân bước đến gần, bóp lấy cằm Lâm Dung, sức lực dần dần mạnh hơn.
“Đã thoát thân phận nô tỳ rồi, vậy cho nàng làm thϊếp của ta... Được chứ?”
Khoảnh khắc ấy, đôi mắt đẹp của Lâm Dung ngân ngấn nước, nỗi sợ hãi xâm chiếm toàn thân.