Tạ Duật ghét Giang Uyển. Ghét mối lương duyên bị ép buộc với nàng. Lại càng ghét nàng, rõ ràng vì trao đổi lợi ích, lại tự xưng mỹ miều là đã thầm thương trộm nhớ hắn bao năm, tình cảm thuần khiết khô …
Tạ Duật ghét Giang Uyển.
Ghét mối lương duyên bị ép buộc với nàng.
Lại càng ghét nàng, rõ ràng vì trao đổi lợi ích, lại tự xưng mỹ miều là đã thầm thương trộm nhớ hắn bao năm, tình cảm thuần khiết không chút toan tính.
Cuộc sống sau hôn lễ dễ dàng đoán được.
Hắn đối xử với nàng lạnh lùng, khắc nghiệt, xa cách.
Thậm chí chẳng chút thương tiếc, tính tình lại càng cổ quái.
Nhưng Giang Uyển lại diễn trọn vẹn lời dối trá của mình, tựa như thật sự tình sâu đậm chẳng đổi thay đối với hắn.
Dung mạo nàng kiều diễm, tính tình ôn nhu, chu đáo săn sóc.
Hắn nói gì nàng cũng đồng ý, chỉ cần muốn là sẽ có.
Tạ Duật đắm mình trong dòng suối xuân ấy, lòng dần dao động.
Hắn nghĩ, có lẽ Giang Uyển chẳng hề diễn kịch, nàng thật lòng muốn ở lại bên hắn trọn đời.
Những ngày như thế, xét ra cũng chẳng đến nỗi tệ, Tạ Duật tự nhận mình đã thỏa hiệp.
Cho đến một ngày bất chợt.
Tạ Duật vô tình phát hiện lá thư tình Giang Uyển từng viết cho người khác.
Trong thư, nàng viết: “Cả đời này chỉ yêu một người, bất đắc dĩ phải xa cách, từ đây vĩnh biệt.”
Thì ra, người cả đời Giang Uyển yêu lại là một người khác.
Cưới hắn chỉ là chuyện bất đắc dĩ.
Mọi ôn nhu ngày trước, với nàng chỉ là một màn kịch.
Còn câu “từ đây vĩnh biệt” ấy, chẳng biết là dành cho ai.
Hắn mất kiểm soát, gặng hỏi Giang Uyển.
Nhưng chỉ nhận được lời đáp bình thản của nàng: “Nếu đã vậy, chi bằng hòa ly.”
Giữa trời tuyết rơi trắng xóa, mắt người nam nhân đỏ hoe mới muộn màng nhận ra.
Không phải Giang Uyển không thể rời xa hắn, mà chính hắn đã chẳng thể rời xa nàng.