Văn án: Một năm sau ngày cưới, Tô Úc nằm cô độc trên chiếc giường rộng lớn, lạnh lẽo trong phòng ngủ của căn biệt thự xa hoa, anh không ngừng tự hỏi: "Rốt cuộc thì năm xưa, tại sao mình lại quyết định …
Văn án:
Một năm sau ngày cưới, Tô Úc nằm cô độc trên chiếc giường rộng lớn, lạnh lẽo trong phòng ngủ của căn biệt thự xa hoa, anh không ngừng tự hỏi: "Rốt cuộc thì năm xưa, tại sao mình lại quyết định kết hôn với Thiệu Cẩn Thần cơ chứ?"
Trước mặt người ngoài, mỗi khi nhận được câu hỏi tương tự, anh luôn chọn cách trả lời cho qua chuyện: "Còn gì nữa, gả vào hào môn như Thiệu gia ở Ninh Hải này, ai mà không muốn?"
Nhưng sự thật thì chỉ có một mình Tô Úc biết, ẩn sau nụ cười có phần cay đắng kia là một mối tình đơn phương thầm lặng kéo dài suốt bảy năm trời anh dành cho Thiệu Cẩn Thần.
Những người bạn thân thiết của Thiệu Cẩn Thần vẫn thường lén bàn tán với nhau rằng Tô Úc có một vài nét rất giống với một người mà họ từng quen biết, khi đó Tô Úc vẫn còn mơ hồ, không hiểu chuyện gì.
Cho đến một ngày nọ, trong lúc vô tình, anh phát hiện ra một tấm ảnh chụp chung vô cùng thân mật của một cặp tình nhân đang lặn biển sâu được cất giữ trong thư phòng riêng của anh ta. Ánh mắt anh vô thức dừng lại trên gương mặt của một người trong bức ảnh, và anh nhận ra người đó có đôi mắt, có vài nét giống mình…
Sự thật cuối cùng cũng dần hé lộ.
Giấc mộng đẹp mà anh từng ôm ấp, có lẽ đã đến lúc phải tỉnh giấc rồi.
Tô Úc không hề trực tiếp đề nghị ly hôn với Thiệu Cẩn Thần. Anh chọn thời điểm anh ta bận rộn với chuyến công tác dài ngày ở nước ngoài, lặng lẽ đặt chiếc nhẫn cưới cùng tờ đơn ly hôn đã được anh ký sẵn lên mặt bàn làm việc.
Đêm trước thềm khai mạc triển lãm thời trang Paris hoa lệ, Thiệu gia đã đứng ra thuê một tòa lâu đài cổ kính mang đậm phong cách Trung cổ với tư cách là nhà tài trợ chính của sự kiện, biến nơi đây thành một sàn diễn thời trang đẳng cấp.
Vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ những người trong giới đổ dồn về phía nhà thiết kế trẻ tuổi Tô Úc: "Anh Tô quen biết với Tổng giám đốc Thiệu sao?"
Tô Úc không hề né tránh, anh thẳng thắn thừa nhận mối quan hệ của cả hai, ánh mắt ung dung, bình thản: "Quen chứ, là chồng trước của tôi đấy."
Lời vừa dứt khỏi miệng, cổ tay của anh đã bị ai đó nắm chặt lấy ngay lập tức.
Người đàn ông trước mặt, trước bao nhiêu con mắt của mọi người, vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng đến khi đám đông dần tản đi hết, trong phòng trang điểm thiếu ánh sáng, anh đã dồn Tô Úc vào sát góc tường.
Thiệu Cẩn Thần trầm giọng gọi tên anh, trong giọng nói mạnh mẽ ấy lại pha lẫn chút hoảng loạn khó nhận ra, anh ta chất vấn: "Vội vàng muốn vạch rõ ranh giới với tôi như vậy, cậu coi thời gian chờ ly hôn là trò hề sao?"
Tóm tắt một câu: Vợ ơi xin lỗi, anh hối hận rồi.
Truyện hợp gu tuiiii🥰🥰🥰🥰🥰