Giới thiệu: Tiêu Dạng có năng lực nổi bật, được điều động tạm thời sang phòng Kỹ thuật 1 do chính sếp lớn quản lý, và phải tăng ca ròng rã cả tháng trời. Cậu không thể chịu đựng nổi nữa, bèn lén lút m …
Giới thiệu:
Tiêu Dạng có năng lực nổi bật, được điều động tạm thời sang phòng Kỹ thuật 1 do chính sếp lớn quản lý, và phải tăng ca ròng rã cả tháng trời.
Cậu không thể chịu đựng nổi nữa, bèn lén lút mắng sếp là "đồ hắc ám", ai ngờ bị sếp bắt quả tang ngay tại trận, sợ đến bủn rủn cả chân.
Lén nói xấu mà bị sếp bắt được thì phải làm sao? Đương nhiên là phải tìm cách lấy lòng sếp rồi.
Cậu bèn đi nghe ngóng khắp nơi, mua đúng loại cà phê đen sếp thích rồi rón rén mang vào văn phòng.
Không ngờ cách này lại hiệu quả đến khó tin. Sếp không những không trách mắng mà ngược lại còn thăng chức, tăng lương và cho cậu nghỉ phép.
Tiêu Dạng lập tức nắm được bí quyết, từ đó mỗi lần gây họa là lại lon ton chạy đi nhận lỗi, dỗ dành sếp đến mức tảng băng ngàn năm cũng phải tan chảy.
Cho đến một ngày, Cố Triệt đột nhiên gọi cậu lại: “Cậu có biết công ty cấm yêu đương nơi công sở không?”
Tiêu Dạng ngơ ngác, đôi mắt to tròn chớp chớp, máu hóng chuyện nổi lên: “Dạ? Công ty mình có người yêu nhau ạ? Ai với ai thế sếp?”
Cố Triệt trưng ra vẻ mặt phức tạp, chỉ vào hình trái tim trên chậu cây cậu tặng: "Là cậu... thích tôi."
Hiểu lầm tai hại này khiến Tiêu Dạng điếng người. Cậu vội vàng giải thích, nhưng sắc mặt sếp lại càng lúc càng sa sầm, khiến cậu sợ hãi cuống quýt xin lỗi.
“Em xin lỗi sếp, em sai rồi! Em sẽ không lấy lòng sếp nữa... không, ý em là em sẽ không dỗ dành sếp nữa... cũng không phải...”
Cứ thế, Tiêu Dạng chẳng hiểu xuôi ngược thế nào lại thành một đôi với sếp, cho đến một ngày nọ lại bị bắt quả tang.
Thấy cô lễ tân thất tình, cậu tốt bụng an ủi: "Em ơi cũ không đi thì mới chẳng đến. Đàn ông qua 25 tuổi là bắt đầu xuống dốc rồi, 30 tuổi là hết hơi..."
Cậu vừa quay người lại thì thấy sếp đang đứng ngay sau lưng, anh khẽ nheo mắt, ánh nhìn đầy nguy hiểm.
Tối hôm đó, Tiêu Dạng (24 tuổi) bị Cố Triệt (30 tuổi) đè xuống giường "xử lý" một trận ra trò.
Tiêu Dạng khóc không ra nước mắt, chỉ biết van nài: "Sếp ơi em sai rồi, em có nói sếp hết hơi đâu ạ."
Anh nhướng mày, tỏ vẻ không hài lòng: “Ở nhà thì phải gọi là gì?”
Hai tai cậu đỏ bừng, lí nhí rặn ra từng chữ từ kẽ răng: “Ông... xã...”
Nhân vật chính: Tiêu Dạng, Cố Triệt.
Tóm tắt ngắn gọn: Buồn cười thật, ai lại đi thích sếp của mình chứ.
Ý nghĩa: Người biết nắm bắt thời cơ mới là người khôn ngoan.
NOTE đôi lời:
1. Kính gửi quý độc giả, trong trường hợp phát hiện truyện có lỗi hay bất kỳ vấn đề nào, mong quý vị không vội đánh giá thấp. Xin vui lòng thông báo cho chúng tôi qua bình luận hoặc tin nhắn riêng, để đội ngũ có thể kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng tác phẩm tốt nhất gửi đến quý vị.
2. Nhiều bộ đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được duyệt hoàn nên chưa thế lên bán combo. Các bạn đọc giả có thể check chương mới nhất có chữ "- Hoàn -" xuất hiện trong tên chương là bộ truyện đã đăng xong, mọi người có thể tham khảo đọc theo chương để theo dõi ạ.
Có giá combo chưa ạ