Giới thiệu: Sinh ra trong một gia đình danh giá, mang trong mình dòng máu quý tộc, Ô Xuân Hòa sở hữu một vẻ đẹp thanh tú như hoa phù dung, tiếc rằng cậu lại có thể chất ốm yếu, phải nhờ gia đình che c …
Giới thiệu:
Sinh ra trong một gia đình danh giá, mang trong mình dòng máu quý tộc, Ô Xuân Hòa sở hữu một vẻ đẹp thanh tú như hoa phù dung, tiếc rằng cậu lại có thể chất ốm yếu, phải nhờ gia đình che chở. Nhưng gia tộc Ô thị dần sa sút theo thời cuộc, Ô Xuân Hòa buộc phải kết hôn với một người giàu có hơn cậu cả chục tuổi.
Ngày Ô Xuân Hòa chuyển đến, nội thất biệt thự vô cùng xa hoa, dát vàng khảm bạc, phô trương sự giàu có. Lục Quy Hoằng, người mà cậu phải kết hôn, có diện mạo tuấn tú, cổ áo vest để ngỏ, nói năng thẳng thắn, quả thật là một người khó gần: "Chúng ta kết hôn là đôi bên cùng có lợi, tôi không hứng thú với loại công tử bột được nuông chiều như cậu."
Ô Xuân Hòa cúi gằm mặt nhìn bản hợp đồng hôn nhân, khuôn mặt tái nhợt khẽ gật đầu.
...
Lục Quy Hoằng tay trắng làm nên sự nghiệp, chỉ trong mười năm đã trở thành một đại gia có tiếng ở Thành phố A. Xuất thân của anh không tránh khỏi những lời bàn tán, người ta nói anh là "trọc phú" không xứng tầm. Nhưng sau khi kết hôn với Ô Xuân Hòa của gia tộc danh giá, những lời đồn đại đó hoàn toàn biến mất.
Chỉ là Lục Quy Hoằng xuất thân nghèo khó, tính cách lạnh lùng, làm việc dứt khoát. Còn Ô Xuân Hòa, từ nhỏ đã được nuông chiều, lại thêm thể chất yếu ớt. Không còn sự chăm sóc từ gia đình, cuộc sống của cậu e rằng sẽ không dễ dàng.
Cho đến một lần tại một buổi tiệc lớn...
Trong suy nghĩ của mọi người, Ô Xuân Hòa hẳn phải tiều tụy, thân hình gầy gò. Nhưng cậu lại hồng hào khỏe mạnh, vóc dáng không còn vẻ yếu đuối như trước. Lục Quy Hoằng, người vốn lạnh lùng, lại như biến thành một người khác, hệt như một người cha. Anh đổi rượu thành nước ấm, đổi đồ ngọt nhiều đường thành ít đường, còn đặc biệt dặn trợ lý ở lại bên cạnh chăm sóc cậu.
Có người trêu chọc Lục Quy Hoằng rằng anh chăm sóc vợ như chăm con. Lục Quy Hoằng không những không thấy xấu hổ mà ngược lại còn lấy làm tự hào, chăm sóc Ô Xuân Hòa càng thêm chu đáo.
Mọi người thầm nghĩ: "Đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén... một khi đã bén rồi thì khó mà dập tắt..."
...
Cha mẹ Ô Xuân Hòa lo lắng cho con trai, mang theo quà cáp đến thăm, chỉ mong Chủ tịch Lục đừng quá khó dễ với con của họ. Họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng mọi chuyện lại không giống như những gì họ tưởng tượng...
Sân biệt thự trọc lóc trong đoạn video trước đây giờ đã được sửa sang thành một khu vườn mang phong cách cổ điển, trang nhã, yên tĩnh và tinh tế. Trên chiếc ghế bập bênh trong đình, Ô Xuân Hòa đang nằm đó, còn Lục Quy Hoằng, người đang là ông chủ của một công ty niêm yết, lại quỳ xuống một bên, nhẹ nhàng lau mái tóc dài hơi ẩm cho cậu.
Dường như anh không hề cảm thấy đây không phải là việc mà một người ở vị trí như anh nên làm.
Lục Quy Hoằng có một thói quen kỳ lạ, thích đeo đồ trang sức bằng vàng lên người Ô Xuân Hòa, đặc biệt là khi cả hai ở trên giường.
Một lần, Ô Xuân Hòa tức giận đến tột độ, buột miệng nói ra những lời ấm ức: "Đồ vô liêm sỉ, giả tạo, đạo đức giả..."
Chưa kịp nói hết câu, cậu đã bị Lục Quy Hoằng chặn miệng. Anh mặt dày nói: "Cưng à, "trọc phú" là thế đấy, hối hận thì muộn rồi."
----
[Trước lạnh lùng, sau vô sỉ đồϊ ҍạϊ & Yếu ớt bệnh tật ngoan ngoãn đáng yêu mỹ nhân tóc dài.]
Chênh lệch tuổi: 18/28.
*Bối cảnh trong truyện là thiết lập riêng, xin đừng áp đặt vào thực tế.
Góc nhìn nhân vật chính: Ô Xuân Hòa, Lục Quy Hoằng.
Giới thiệu tóm tắt: Sau khi bệnh mỹ nhân liên hôn.
Ý nghĩa: Mọi người đều bình đẳng.
Note be bé của Rồng Nhỏ: Mấy bạn đọc giả iu dấu của Rồng nhỏ ơi, nếu đang đọc truyện mà thấy có lỗi hay sai sót gì đó chưa ổn thì đừng vội đánh giá sao thấp nha... tội nghiệp Rồng nhỏ lắm luôn á 👉👈. Các bạn iu có thể bình luận hoặc nhắn tin với Rồng nhỏ là tui bay tới sửa lại lỗi lầm liền luôn nè. Chân thành cảm ơn các bạn đọc giả siêu dễ thương, moah moah!!!
Ok đó các mom yêu, vô nhiều