Vào lễ trưởng thành năm mười tám tuổi, Thẩm Tinh Bạch đã trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu thành phố B. Hóa ra, cậu chỉ là một thiếu gia giả bị bế nhầm, bây giờ thiếu gia thật đã trở về, thiếu …
Vào lễ trưởng thành năm mười tám tuổi, Thẩm Tinh Bạch đã trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu thành phố B.
Hóa ra, cậu chỉ là một thiếu gia giả bị bế nhầm, bây giờ thiếu gia thật đã trở về, thiếu gia giả tu hú chiếm tổ như cậu sắp bị đá ra khỏi nhà.
“Gia Hy thích phòng của con, con nhường cho nó đi.”
“Sao con lại không hiểu chuyện như vậy?”
“Nói cho cùng, Gia Hy mới là con ruột của tôi.”
“Để con tiếp tục ở lại nhà họ Thẩm đã là để Gia Hy chịu thiệt thòi lắm rồi!”
“Con cút khỏi nhà họ Thẩm cho tôi!”
Thiếu gia thật cà khịa: “Cậu chẳng qua chỉ đang hưởng thụ cuộc sống vốn dĩ thuộc về tôi.”
Sự xa lánh của bạn bè, sự thờ ơ của cha mẹ nuôi, chỉ vài ngày ngắn ngủi, Thẩm Tinh Bạch đã nếm trải hết sự ấm lạnh của lòng người.
Ngay cả vị hôn phu thanh mai trúc mã cũng sắp bị cướp mất.
Lòng Thẩm Tinh Bạch nguội lạnh như tro tàn, cậu chính thức cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm.
Sau khi Tế Dương du học trở về, Thẩm Tinh Bạch đã biến mất.
“Chết tiệt, vợ mình đi lạc!”
Trước lời tỏ tình chân thành của thiếu gia thật, Tế Dương cười lạnh: “Cậu cũng xứng á?”
Nghe tin Thẩm Tinh Bạch đã tìm lại được cha mẹ ruột, nhà làm nghề nuôi heo, cả giới thượng lưu khịa cậu là đồ nhà quê.
Ngày hôm sau, Thẩm Tinh Bạch xách bao tải đến tận cửa thu tiền thuê nhà.
“Tiền thuê nhà tháng sau tăng gấp mười, thuê hay không thì tùy.”
“Cái gì?”
“Im đi, có biết cái làng của Thẩm Tinh Bạch tên gì không?”
“Làng Lục Giang ở Dương Thành!”
Cái làng giàu nhất xứ, nơi mỗi người dân đều có tài sản hơn trăm triệu, trong tay sở hữu mấy chục bất động sản cho thuê!