Văn án: Mỹ nhân có khí chất lạnh lùng, ốm yếu, xuất thân trâm anh thế phiệt x Đại gia tự thân lập nghiệp, thô kệch nhưng hết mực trung thành. Lâm Thanh Thời và Thịnh Liễm kết hôn. Không một ai xung qu …
Văn án:
Mỹ nhân có khí chất lạnh lùng, ốm yếu, xuất thân trâm anh thế phiệt x Đại gia tự thân lập nghiệp, thô kệch nhưng hết mực trung thành.
Lâm Thanh Thời và Thịnh Liễm kết hôn.
Không một ai xung quanh xem trọng cuộc hôn nhân vì lợi ích này.
Một người là thiếu gia nho nhã, gầy gò, thư sinh; một người là đại gia tự thân lập nghiệp, mang vẻ ngang tàng, vạm vỡ như trâu mộng, chẳng có điểm nào xứng đôi.
Lâm Thanh Thời cũng cho là như vậy.
Quả nhiên, từ giờ giấc sinh hoạt đến khẩu vị món ăn đều khác một trời một vực, khiến mâu thuẫn giữa họ sau khi kết hôn nảy sinh không ngừng.
Ban đêm còn bị gã đại gia kia vần vò đến kiệt sức!
Lâm Thanh Thời vốn định nhịn hết ba năm giao ước là có thể giành lại tự do.
Cho đến khi anh cảm thấy không khỏe, đi bệnh viện kiểm tra.
Bác sĩ: “Chúc mừng, anh đã mang thai!”
Lâm Thanh Thời: “?”
Lâm Thanh Thời như bị sét đánh ngang tai.
Sau khi làm đến mười mấy lần kiểm tra vì không thể tin nổi, anh đặt mười mấy tờ kết quả xét nghiệm xuống trước mặt Thịnh Liễm.
Thịnh Liễm còn chưa kịp nhìn rõ, đã thờ ơ buông một câu: "Việc gì phải mang cả chục tờ đơn ly hôn đến đây thế?"
Đến khi nhìn rõ, hắn há hốc mồm nhưng vẫn cố gân cổ: "Tất nhiên rồi, con của tôi mà lại!"
Lâm Thanh Thời: “...”
Có lẽ việc "mang thai" khiến anh quá suy sụp, lại thêm thái độ bất cần của gã chồng, lần đầu tiên Lâm Thanh Thời nổi trận lôi đình với Thịnh Liễm.
Mọi bất mãn tích tụ từ khi kết hôn cứ thế vỡ oà, Lâm Thanh Thời không thể duy trì vẻ lạnh nhạt được nữa, mắng hắn một trận đến khô cả họng.
Nhìn người vợ luôn lạnh lùng như băng bỗng đỏ bừng cả má, đôi mắt ướŧ áŧ trừng thẳng vào mình, đôi môi đỏ mọng cứ khép mở...
Thịnh Liễm như bị ma xui quỷ khiến.
Hôn một cái vào bàn tay anh đang định tát hắn.
Lâm Thanh Thời: “!”
Thuở mới kết hôn, mỗi khi nghe ai đó nói mình không xứng với Lâm Thanh Thời, Thịnh Liễm chỉ cười khẩy: "Cái thứ công tử bột thích làm màu, ai thèm vào mà xứng với không xứng."
Thế là hắn luôn tìm cớ gây sự, khoái nhất là được nhìn bộ dạng tức đến sôi máu nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh của anh.
Cho đến khi vị thiếu gia ấy mang thai.
Đầu tiên là chỉ thẳng mặt hắn mắng một trận, sau đó thì công khai soi mói đủ điều, chẳng thèm giữ ý tứ gì nữa.
Còn bắt Thịnh Liễm hầu hạ mình tận tình.
Người ngoài không chịu nổi, nhao nhao khuyên Thịnh Liễm ly hôn sớm.
Thịnh Liễm lại nhếch mép: “Các người hiểu cái quái gì!”
Hắn lại cực kỳ thích dáng vẻ bây giờ của anh, sống động biết bao nhiêu!
Vốn nghĩ mâu thuẫn giữa hai người đã tan biến, sau khi Lâm Thanh Thời sinh con, Thịnh Liễm chuẩn bị cầu hôn lại một lần nữa.
Ai ngờ, người còn chưa đợi được, thứ hắn nhận lại là một tờ đơn ly hôn.
Kẻ trẻ con thiếu kiên nhẫn x Người thầm yêu sau hôn nhân, không chịu bộc lộ.
Nhân vật chính: Lâm Thanh Thời, Thịnh Liễm.
Tóm tắt một câu: Thụ mỹ nhân thanh lãnh ốm yếu x Công thô kệch trung khuyển.
Ý nghĩa: Tình yêu là sự thấu hiểu và bao dung lẫn nhau.
NOTE đôi lời: Kính gửi quý độc giả, trong trường hợp phát hiện truyện có lỗi hay bất kỳ vấn đề nào, mong quý vị không vội đánh giá thấp. Xin vui lòng thông báo cho chúng tôi qua bình luận hoặc tin nhắn riêng, để đội ngũ có thể kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng tác phẩm tốt nhất gửi đến quý vị.