Lộ Vấn Nghiên xuyên vào một bộ tiên hiệp văn, trở thành nữ phụ lụy tình level max. Vì muốn giúp thanh mệnh kiếm của sư huynh được trao linh tính, nàng cam tâm tình nguyện nhảy xuống đàm Phệ Hồn, trước …
Lộ Vấn Nghiên xuyên vào một bộ tiên hiệp văn, trở thành nữ phụ lụy tình level max. Vì muốn giúp thanh mệnh kiếm của sư huynh được trao linh tính, nàng cam tâm tình nguyện nhảy xuống đàm Phệ Hồn, trước khi chết còn bị vạn quỷ gặm nhấm, đau đớn đến mức sống không bằng chết.
Lộ Vấn Nghiên: ? Giờ ta mua vé tàu rời đi ngay trong đêm còn kịp không?
Hệ thống: [Hoàn thành cốt truyện, có thể thưởng một lần cơ hội trọng sinh và tu vi cao gấp mười lần giới hạn bản thân.]
Lộ Vấn Nghiên: Đột nhiên cảm thấy mình lại có thể làm được rồi!
Vậy là nàng cần mẫn đi theo cốt truyện, chờ thời cơ đến liền tự nguyện chìm xuống đàm, từ đó giả chết thoát thân. Trời đất bao la, làm một tiểu thần tiên tiêu dao tự tại.
Hệ thống: [Phát hiện hồn phách của ký chủ không đầy đủ nên không thể nhận phần thưởng thứ hai. Vui lòng tìm đủ hồn phách rồi thử lại.]
Lộ Vấn Nghiên: ... Hệ thống rác rưởi! Ngươi lừa cha à!
Thế là nàng đành phải quay lại đàm Phệ Hồn để tìm hồn phách, sau đó phát hiện sơn môn đã bị Ma Quân trong truyền thuyết gϊếŧ người không chớp mắt cho nổ tung, mà nàng thì xui xẻo thế nào lại bị bắt ngay tại trận.
Lộ Vấn Nghiên: ... Lão nhân gia ngài không ở yên trong Ma Giới mà chạy ra nhân gian góp vui làm gì chứ QAQ!
Mệt rồi, không muốn sống nữa, chết quách đi cho xong.
-
Hề Phi Bạch độ kiếp gặp vấn đề, trọng thương sắp chết trốn xuống nhân giới, biến thành một thiếu niên nhân tộc mất hết pháp lực.
Khi hắn đang thoi thóp thì có một đôi tay mềm mại đỡ hắn dậy, giúp hắn trị thương, còn đút thuốc cho hắn uống.
Sau đó lại hạ độc làm hắn câm.
Ma Quân đại nhân: ... Chờ ta khôi phục được một phần mười công lực là sẽ khiến ngươi phải chết.
Sau này Hề Phi Bạch biết Lộ Vấn Nghiên thật sự không rõ dược tính. Hắn nhìn nàng ngày ngày không làm việc đàng hoàng, cũng không chịu tu luyện tử tế, trong đầu chỉ toàn sư huynh của nàng, vì gã mà thử thuốc đến mù mắt, vì gã mà đi cầu linh thảo suýt nữa bị người ta bắt làm lô đỉnh.
Ngu hết chỗ nói. Chính đạo quả nhiên đầu óc không được bình thường.
Ước chừng cũng chẳng sống nổi đến lúc hắn khôi phục một phần mười công lực.
Ma Quân miệng vàng lời ngọc, Lộ Vấn Nghiên quả nhiên không sống đến ngày hắn khôi phục công lực, đã ngay trước mặt hắn nhảy xuống đàm Phệ Hồn.
-
Nghe nói phái Thương Tiêu đã bị diệt môn.
Ma Quân cả người đẫm máu chậm rãi cưỡng đoạt mệnh kiếm ra khỏi sinh mệnh đại đệ tử môn phái, khóe miệng hắn mang theo nụ cười khiến người khác lạnh sống lưng: “Nỗi khổ nàng ấy phải chịu, ta muốn các ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.”
Ma tướng bắt được một người ném xuống đất: “Còn sót một tên.”
“Gϊếŧ.” Ma Quân nhàn nhạt nói. Đôi mắt hắn khẽ nhướng lên, nhìn rõ người đang hôn mê trên mặt đất.
Hề Phi Bạch: ... Khoan đã.