[Tiểu sư đệ hắc liên hoa đội lốt hình tượng trời quang trăng sáng x Thiếu nữ nhát gan một lòng chỉ muốn sống] Vân Sanh mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Vì mang thể chất đặc biệt, nàng được sư phụ thu nhận, mang …
[Tiểu sư đệ hắc liên hoa đội lốt hình tượng trời quang trăng sáng x Thiếu nữ nhát gan một lòng chỉ muốn sống]
Vân Sanh mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Vì mang thể chất đặc biệt, nàng được sư phụ thu nhận, mang về Bồng Lai Tông tu hành.
Suốt những năm tháng ấy, nàng cần cù vất vả cống hiến cho tông môn, không tiếc máu thịt để cứu người. Nhưng chỉ vì một câu nói của tiểu sư muội được mọi người nâng niu như châu ngọc, nàng bỗng chốc trở thành cái gai trong mắt sư phụ và các sư huynh, bị xa lánh, bị vứt bỏ, cuối cùng bạo bệnh qua đời.
Lần nữa mở mắt, Vân Sanh phát hiện mình đã quay về ba năm trước.
Lần này tỉnh mộng, ánh mắt nàng dừng lại trên người tiểu sư đệ mà kiếp trước nàng chưa từng để tâm đến.
Thẩm Trúc Y xuất thân danh môn vọng tộc, tài năng xuất chúng, dung mạo hơn người, là thiếu niên thiên tài giữa chốn phồn hoa.
Nhưng chỉ có Vân Sanh biết, hắn là đóa hắc liên hoa che giấu dã tâm, lòng ôm mối thù sâu đậm, tương lai sẽ ra tay hủy diệt cả tông môn.
Rơi vào đường cùng, nàng chủ động tiếp cận tiểu sư đệ. Nào ngờ lần đầu gặp mặt, lại bắt gặp cảnh hắn đang gϊếŧ người diệt khẩu.
Dưới màn đêm dày đặc như tơ liễu, thiếu niên bình thản lau máu dính trên thân kiếm.
Vân Sanh run rẩy nhìn đầu người lăn long lóc tới bên chân, cổ họng nghẹn lại vì sợ hãi.
Thẩm Trúc Y khẽ cười, nụ cười dịu dàng nhưng lạnh thấu tim gan.
“Có đẹp không?”
Lời vừa dứt, thanh kiếm vấy máu lập tức chĩa thẳng vào mặt nàng.
Tháng đầu tiếp cận Thẩm Trúc Y, Vân Sanh không màng thể diện, vắt hết óc chỉ để giữ mạng dưới tay hắn.
Sang tháng thứ hai, nàng phát hiện dù ra tay tàn độc, nhưng thân thể tiểu sư đệ lại cực kỳ yếu ớt. Mỗi lần vô tình chạm vào nàng, cả người hắn sẽ run lên, hơi thở rối loạn.
Thế nên mỗi lần hắn giơ kiếm lên, Vân Sanh lại run rẩy nhón chân, khẽ đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Tháng thứ ba tiếp cận tiểu sư đệ, thiếu niên từng ra tay tàn nhẫn nay lại học cách kiên nhẫn đan từng sợi dây trường sinh, lặng lẽ buộc vào cổ tay nàng. Mỗi ngày dậy sớm nấu canh, tự mình chuẩn bị nước ấm thơm mùi thảo dược, chỉ để nàng có thể tắm rửa thoải mái.
Khi các sư huynh từng mê mẩn tiểu sư muội quay lại tìm nàng, Thẩm Trúc Y chỉ lạnh lùng dùng một kiếm xuyên tim tất cả.
Về sau, Vân Sanh mới chợt nhận ra, người mà nàng lỡ trêu vào lại là người mà cả đời này nàng không nên động tới.
Tình cảm của tiểu sư đệ dành cho nàng là thứ tình yêu méo mó, điên cuồng và đầy ám ảnh.
Hắn lúc nào cũng kề cận bên cạnh, nửa bước không rời. Ngay cả trong giấc ngủ, ánh mắt u ám ấy vẫn gao gắt dõi theo.
Ánh mắt ấy ngày một tối tăm, cũng ngày một nóng bỏng, như thể muốn thiêu rụi rồi nuốt trọn cả linh hồn nàng.
Cuối cùng, Vân Sanh không chịu nổi nữa, chọn cách bỏ trốn.
Thế nhưng, còn chưa đi được bao xa, nàng đã bị hắn bắt lại.
Đêm hôm ấy tuyết rơi lả tả, ánh đèn dầu lay lắt chiếu lên gương mặt tái nhợt của nàng.
Thẩm Trúc Y chậm rãi lau đi vết máu bên môi — dấu răng nàng để lại — đôi mắt thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng giễu cợt: “Không yêu ta, cớ sao lại hôn ta, sư tỷ?”
Đọc văn án hấp dẫn quá 🤤lót dép chờ lấp hố. Cảm ơn team dịch/edit ạ