Tiểu thư Phương Nhị sớm đã nổi tiếng xinh đẹp như đóa phù dung, tính tình lại dịu dàng, hiểu chuyện lẫn hiếu thuận, tiếc rằng lại chỉ là con vợ lẽ. Mẫu thân mất sớm, nàng lớn lên dưới cái bóng của chí …
Tiểu thư Phương Nhị sớm đã nổi tiếng xinh đẹp như đóa phù dung, tính tình lại dịu dàng, hiểu chuyện lẫn hiếu thuận, tiếc rằng lại chỉ là con vợ lẽ. Mẫu thân mất sớm, nàng lớn lên dưới cái bóng của chính thất và trưởng tỷ, lúc nào cũng phải sống trong cảnh "đi trên băng mỏng". Ước mơ lớn nhất của nàng chính là tìm được một phu quân tốt cho bản thân.
Một ngày mưa rả rích, nàng đi chùa dâng hương rồi vô tình nhặt được một con rắn nhỏ màu bạc có sừng đỏ. Trong khi người nhà và gia nhân đều sợ hãi, nàng lại cảm thấy con rắn vô cùng xinh đẹp, nên lén mang về phòng riêng nuôi.
Sở dĩ Phương Nhị thường xuyên đi chùa dâng hương là vì nàng đã phải lòng một vị học trò của phụ thân mình, công tử nhà họ Diêu. Hắn học vấn và gia cảnh đều bình thường, nhưng tướng mạo lại thanh tú, tính cách kiên định. Mỗi lần gặp nàng, hắn đều đỏ mặt tránh né ánh mắt, chỉ chắp tay hành lễ. Phương Nhị rất muốn gả cho hắn.
Có lẽ vì nàng đã thành tâm cầu nguyện, mọi chuyện đều thuận lợi. Bề trên hai bên đều chấp thuận, nàng hân hoan chờ ngày công tử họ Diêu đến hỏi cưới.
Thế nhưng, vào đúng ngày đó, ngoài trời bỗng nổi lên sấm chớp cuồng phong. Thay vì chờ được nha hoàn từ tiền viện báo tin, nàng lại thấy cửa sổ phòng mình bị phá tan.
Phương Nhị kinh ngạc quay đầu lại, một thiếu niên tóc trắng như tuyết, mình trần, làn da lạnh lẽo như băng, đôi mắt đỏ rực đang lười biếng tựa vào cửa sổ hỏi: "Nàng muốn gả cho ai?"
Chưa kịp trả lời, hắn đã phá tường bước vào. Nàng sững sờ nhìn hắn chậm rãi tiến đến, kéo theo một cái đuôi rắn khổng lồ màu bạc. Hắn quấn lấy nàng, gương mặt lạnh lẽo kề sát, giọng nũng nịu hỏi: "Không phải nàng nói ta là con rắn nhỏ đẹp nhất, là người nàng thích nhất sao?"