Trong lúc Du Án đi vắng, đồ đệ mà nàng nuôi từ nhỏ đến lớn đột nhiên nhập ma. Nàng nhanh chóng chạy về tông môn, một đao chém tên đồ đệ này thành hai nửa, một nửa lương thiện, nhân hậu, một nửa lại độ …
Trong lúc Du Án đi vắng, đồ đệ mà nàng nuôi từ nhỏ đến lớn đột nhiên nhập ma. Nàng nhanh chóng chạy về tông môn, một đao chém tên đồ đệ này thành hai nửa, một nửa lương thiện, nhân hậu, một nửa lại độc ác, ma mị như quỷ.
Thiện giữ lại bên người nuôi dưỡng.
Ác lưu lại tại vực sâu để được rèn luyện.
Nàng đợi tới ngày thiện mạnh hơn ác sẽ đem hai nửa dung hợp làm một, trả lại cho nàng một tiểu đồ đệ hoàn chỉnh.
Tuy nhiên, trước khi kịp dung hợp, thiện và ác đã gặp nhau trước.
Tống Giác lớn lên trong vực sâu, từ nhỏ đến lớn hắn chỉ toàn đối mặt với cảnh tàn sát và bóng tối. Nữ nhân duy nhất đối xử tốt với hắn lại lừa dối hắn.
Hắn vẫn luôn cho rằng nàng trời sinh vô lương tâm, cho đến một ngày hắn ra khỏi vực sâu, nhìn thấy nữ nhân đã lừa dối và làm tổn thương hắn lại nuông chiều một “hắn” khác đến tận trời xanh.
Tống Cẩn trời sinh vốn yếu đuối và bệnh tật, số mệnh đã định sẵn cho y một cuộc đời ngắn ngủi, thứ y muốn chỉ có sư tôn.
Mãi cho đến khi gặp được bản thể kia của mình, y mới nhận ra sư tôn mà y muốn, sư tôn vậy mà muốn... chém y ra làm hai.
Lúc trước Du Án vì ngăn tiểu đồ đệ của mình nhập ma nên đã chém người thành hai nửa.
Không nghĩ tới mới ngủ một giấc dậy, nàng lại có tới hai tiểu đồ đệ nhập ma.
Du Án: ... Thật tuyệt, nhỉ.
# Nam chính chỉ có một, linh hồn chỉ là tạm thời bị chém làm hai, sẽ dung hợp lại #
Tóm tắt: Nàng có thể không chọn được không?
Lập ý: Không ngừng vươn lên, làm người cho tốt.