[Nữ chính nội tâm kiên cường mạnh mẽ vs Nam chính bán yêu điên cuồng bệnh kiều.] Một ngày nọ xuyên vào sách đúng vào lúc gặp nạn. Lâm Thủy Nguyệt nhìn thiếu niên áo trắng ốm yếu ho ra máu, vết thương …
[Nữ chính nội tâm kiên cường mạnh mẽ vs Nam chính bán yêu điên cuồng bệnh kiều.]
Một ngày nọ xuyên vào sách đúng vào lúc gặp nạn.
Lâm Thủy Nguyệt nhìn thiếu niên áo trắng ốm yếu ho ra máu, vết thương đầy mình bên cạnh, tưởng rằng hắn là người cùng gặp nạn, trên đường trốn chạy còn tiện miệng hỏi thăm tung tích đại phản diện Ôn Thời Tuyết.
Khi yêu quái đuổi tới, thiếu niên kia lại vung kiếm chém đứt đầu yêu quái khiến máu văng khắp nơi. Hắn mỉm cười như ánh nắng ấm áp, dùng mũi kiếm chỉ về phía nàng, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi:
“Ta chính là người cô nương đang tìm.”
“Có thể nói cho ta biết, cô nương biết cái tên này từ đâu không?”
*
Ôn Thời Tuyết khoác trên mình bộ y phục trắng như tuyết, bề ngoài nhìn ôn hòa thiện lương nhưng thực chất là một kẻ điên nguy hiểm lại còn có bệnh trong người.
Nhiệm vụ của Lâm Thủy Nguyệt chính là vừa góp phần thúc đẩy chuyện tình yêu tốt đẹp giữa nam nữ chính, vừa thuận tay công lược phản diện tính khí thất thường này, tránh để cốt truyện đi vào kết cục bi thảm như nguyên tác.
Ban đầu nàng nghĩ công lược phản diện là một công việc cần kỹ năng, không nghĩ tới còn cần cả sức lực.
Đêm xuống giá lạnh, hắn tươi cười diễm lệ bước qua xác yêu ma, đôi môi dính máu hơi cong lên. Hắn gần như điên cuồng thổ lộ tình yêu, tham lam không ngừng tìm kiếm hơi ấm từ nàng.
Cùng lúc đó, một cảm giác nóng ẩm bất chợt truyền đến nơi cổ nàng, bên tai vang lên một giọng nói khàn khàn mờ ám: “Sẽ không còn ai cản trở chúng ta nữa.”
*
Ôn Thời Tuyết hiểu rõ tình cảm giả tạo của Lâm Thủy Nguyệt.
Ban đầu hắn chỉ muốn xem thử nàng có thể giả vờ yêu hắn được bao lâu. Nhưng không ngờ dần dần chính bản thân lại sinh lòng yêu nàng.
Cái gọi là yêu thích và ham muốn, một khi đã vướng vào thì không cách nào thoát ra.
Vì thế hắn chỉ có thể cúi người cầu xin chút yêu thương của nàng, muốn bắt lấy hư ảo thế gian này.