Vu Cương Cổ Nữ, bề ngoài yêu mị, lòng dạ rắn rết, chỉ cần một con tình cổ cũng đủ khiến nam nhân khắp thiên hạ cúi đầu khuất phục. A Vu lại là một ngoại lệ. Thân là Thánh Nữ Vu Cương, tính nàng lại hi …
Vu Cương Cổ Nữ, bề ngoài yêu mị, lòng dạ rắn rết, chỉ cần một con tình cổ cũng đủ khiến nam nhân khắp thiên hạ cúi đầu khuất phục.
A Vu lại là một ngoại lệ.
Thân là Thánh Nữ Vu Cương, tính nàng lại hiền lành, trọng tình trọng nghĩa, hoàn toàn không giống với những lời đồn bên ngoài.
Trước khi lên phía bắc Trường An, Vu bà bà dặn đi dặn lại:
"Nam nhân đều là tai họa, tuyệt đối chớ lại gần. Bằng không sẽ khổ cả đời."
A Vu ôm chặt chiếc bao bên người, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, nghiêm túc gật đầu.
Nàng sẽ không lại gần nam nhân.
Nàng sẽ gϊếŧ nam nhân.
...
Bạn thân của A Vu đem lòng yêu sâu đậm một người, cuối cùng lại bị ruồng bỏ. Trước lúc tự sát, nàng ấy nắm chặt tay A Vu, nước mắt giàn giụa:
"A Vu, ta không cam lòng. Muội hãy giúp ta báo thù, ta cầu xin muội."
Báo thù đâu phải chuyện dễ dàng. A Vu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định quay lại con đường cũ của cổ nữ: quyến rũ một nam nhân, rồi mượn tay hắn gϊếŧ người.
Con dao này phải đủ mạnh.
Con dao này phải có xuất thân hiển hách.
Con dao này nhất định phải là một nam nhân.
Ngày nọ, bên bờ sông, thiếu tướng quân uy phong lẫm liệt đang cho ngựa ăn, giáp trụ sáng loáng, khí thế bức người. Đôi mắt A Vu lập tức sáng rực.
Nàng lao tới, ôm chặt lấy chân hắn, nước mắt lưng tròng:
"Phu quân, thϊếp chính là nương tử thất lạc bấy lâu của chàng đây mà!"
Tạ Yến:?
...
Tạ Yến nhặt được một cô nương ven đường.
Cô nương này mắt sáng răng trắng, lanh lợi đáng yêu, chỉ có một điểm không tốt, lúc nào cũng xúi giục hắn đi gϊếŧ người, mà còn là gϊếŧ Sở Khách, vị mưu sĩ đứng đầu thiên hạ.
Vì thế Tạ Yến, người xưa nay chỉ biết đọc quân thư và bày binh bố trận, đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác.
Ngày ngày, nàng làm nũng, đấm lưng, nướng bánh ngọt cho hắn, rồi dịu dàng hỏi ba câu lấy mạng:
"Hôm nay chàng đã gϊếŧ Sở Khách chưa?"
"Hôm nay chàng đã gϊếŧ Sở Khách chưa?"
"Hôm nay chàng đã gϊếŧ Sở Khách chưa?"
...
Sở Khách chết rồi. A Vu hoàn thành tâm nguyện của bạn thân, chuẩn bị trở về Vu Cương.
Đêm khuya, nàng vừa đếm lại hành trang, định lặng lẽ rời đi thì bị bắt quả tang.
Có người từ phía sau vòng tay ôm lấy cổ nàng, đặt trước mắt nàng những chiếc bánh ngọt quen thuộc cùng con cổ trùng nàng nuôi dưỡng, khẽ cười bên tai:
"Vừa hạ tình cổ cho ta đã muốn bỏ trốn sao?"
A Vu run rẩy hỏi:
"Vậy... Chàng muốn thế nào?"
Tạ Yến ném chiếc bao xuống đất, ép nàng vào tường, cúi đầu hôn nhẹ lên đôi mắt nàng:
"Cưới ta."
Truyện hoàn rùi ạ. Tớ đang đợi duyệt full để mở bán combo. ^^