Cô Hành Chỉ là Thế tử Bắc Định Hầu, là quý nhân mà cả đời này Tuyết Linh khó lòng chạm tới. Nàng chưa từng nghĩ một kẻ bình thường như mình lại có dây dưa với Cô Hành Chỉ. Bởi vì cách đây không lâu, k …
Cô Hành Chỉ là Thế tử Bắc Định Hầu, là quý nhân mà cả đời này Tuyết Linh khó lòng chạm tới. Nàng chưa từng nghĩ một kẻ bình thường như mình lại có dây dưa với Cô Hành Chỉ.
Bởi vì cách đây không lâu, khi đánh canh vào ban đêm, nàng còn hèn mọn quỳ rạp trước kiệu của y, cầu xin y tha thứ cho sự mạo phạm vô ý của nàng.
Thế mà đêm hôm ấy, sau khi đánh canh trở về, nàng đẩy cửa viện ra, nhìn thấy nam nhân mới hôm nào còn như tuyết trên núi xa đang ngã gục trong sân viện rách nát của nàng.
Tóc đen dài, làn da trắng như ngọc, toàn thân tỏa ra mùi hương thanh khiết quyến rũ. Tựa như món quà mà ông trời muốn bù đắp cho sự nghèo khó bao năm qua của nàng.
Bóng đêm khơi dậy một ý niệm đen tối trong lòng nàng.
Giấu y đi.
Giấu trong căn phòng ngủ mưa rơi còn dột nước, giống như nuôi một con chó vậy.
Những ngày tháng ấy kéo dài cho đến khi có người tìm được nàng, bắt nàng thay người khác gả cho một lão già góa vợ làm kế thất.
Mà lão góa vợ kia chỉ còn thoi thóp một hơi tàn. Nghèo khổ hai mươi năm, giờ đây phú quý ngập trời rơi xuống đầu, nàng đương nhiên ưng thuận.
Ngày đại hôn, Tuyết Linh đã sớm quên mất nam nhân bị nàng lợi dụng xong rồi vứt bỏ kia, ngồi trên kiệu hoa mà trong lòng tràn đầy mộng đẹp.
Nhưng kiệu đi chưa được bao lâu bỗng nhiên dừng lại. Mùi hương nhàn nhạt theo gió thổi đến khiến nàng toàn thân bủn rủn, theo bản năng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Đợi đến khi rèm kiệu đỏ thẫm bị một ngón tay trắng bệch, gầy guộc vén lên, gương mặt thanh lãnh tuyệt trần của thanh niên phóng đại trước mắt.
Y ôm lấy cơ thể đang run rẩy của nàng, trong đôi đồng tử xinh đẹp chứa đầy sự hưng phấn khiến người ta tê dại da đầu.
Hoàn toàn không màng đến vẻ sợ hãi và kinh hoàng trên mặt nàng, nói với nàng: "Tuyết Linh, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi. Từ giờ nàng phải vĩnh viễn ở bên cạnh ta."
...
Cô Hành Chỉ trời sinh thể chất đặc biệt, sẽ tỏa ra mùi hương kỳ lạ dụ dỗ người ta mất đi lý trí. Cho nên bao năm qua vô số kẻ yêu y, si mê y, thậm chí vì y mà tàn sát lẫn nhau.
Chưa từng nghĩ tới sẽ có người bịt mắt y lại, dùng những hành vi thấp hèn để sỉ nhục y.
Ban đầu, y cảm thấy ghê tởm, vẫn duy trì sự rụt rè thanh lãnh. Về sau, y mong chờ, khát cầu, sẽ ngoan ngoãn ngồi trong góc tối ẩm ướt, nắm chặt chiếc chuông rỉ sét hưng phấn chờ nàng đến.
Nhưng bỗng một ngày nàng biến mất. Vào lúc y cần nàng nhất, nhớ nhung hơi ấm của nàng nhất... nàng lại biến mất.
Nhưng không sao, y nhớ rõ từng tấc da thịt, từng sợi tóc, từng âm thanh của nàng...
Y sẽ tìm được nàng rồi giấu đi, sẽ không giống như nàng tùy tiện vứt bỏ y.
Y sẽ yêu Tuyết Linh, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng...
...
1. Thiết lập nhân vật: Nữ chính người thường vs Nam chính mị ma đỉnh cấp.
2. Nữ chính là người bình thường, tính cách có khiếm khuyết cũng có mặt đen tối. Thuộc kiểu khó khăn lắm mới hắc hóa một lần thì gặp phải nam chính còn hắc hóa hơn, lật xe thảm hại.
3. Nữ chính có dung mạo kiểu để tóc mái dày thì giống nữ quỷ u ám hệ rắn, không xấu, chỉ là tự ti. Khi vén tóc lên thì vừa lạnh lùng vừa mị hoặc.
Bộ này mới được duyệt. Gu nam chủ bái thiến, tà răm fl em nó nhaaa