Tống Tri Âm đã gϊếŧ chết quái vật. Kể từ khoảnh khắc đó, thế giới bắt đầu tái cấu trúc và anh đi tới một thế giới song song. Nơi này không còn quái vật, cũng không còn Cục Quản Lý. Tống Tri Âm tưởng r …
Tống Tri Âm đã gϊếŧ chết quái vật.
Kể từ khoảnh khắc đó, thế giới bắt đầu tái cấu trúc và anh đi tới một thế giới song song. Nơi này không còn quái vật, cũng không còn Cục Quản Lý.
Tống Tri Âm tưởng rằng cuối cùng mình cũng có thể sống một cuộc đời bình thường.
Cho đến 4 giờ 30 phút rạng sáng hôm đó, cửa phòng anh bị gõ vang lên.
Một cậu bé khoảng tám tuổi xinh đẹp đến mức kỳ cục đứng ngoài cửa. Đôi mắt cậu bé đen thẫm lạnh lẽo, trên người mang theo hơi lạnh không thuộc về tháng 8.
Cậu bé nói: "Anh ơi, bên ngoài lạnh quá, có thể cho em vào không?"
...
Từ ngày đó, phía sau Tống Tri Âm xuất hiện một cái bóng không tài nào cắt đuôi được.
Cậu bé thường đứng cạnh giường khi Tống Tri Âm tỉnh dậy, nhìn chằm chằm khuôn mặt, đôi tay, đôi chân, và tất cả những gì lộ ra bên ngoài của anh.
Đồng thời, trong những giấc mơ, số lần quái vật lại tìm đến anh ngày càng nhiều.
Cảm giác ẩm ướt quen thuộc cắn nuốt anh sạch sẽ từ trong ra ngoài.
Tống Tri Âm tỉnh dậy với vòng eo ê ẩm, phân không rõ đâu là mơ đâu là thực.
Cho đến một ngày, gương mặt đứng bên giường và gương mặt của quái vật trùng khớp với nhau.
"Anh ơi, anh không vui khi thấy em lớn lên sao?"
Tốc độ trưởng thành của cậu bé vượt xa tưởng tượng của Tống Tri Âm, mới ba tháng mà cậu bé đã cao hơn Tống Tri Âm nửa cái đầu.
Có điều, dường như cậu bé không hề nhớ chuyện kiếp trước. Những thứ Tống Tri Âm từng dạy cho quái vật, giờ anh lại phải dạy lại từ đầu.
Ví dụ như hôn môi, ví dụ như xxx.
Thế nhưng đúng lúc Tống Tri Âm đã quen với cuộc sống ấy, cũng dần chấp nhận sự tồn tại của U Thập, thì bóng tối lại lần nữa phủ xuống.
"A Âm của ta, bây giờ mới nghĩ đến chuyện chạy trốn thì có phải hơi muộn rồi không?" Khi nhớ lại tất cả, U Thập ép anh vào góc tường, nở nụ cười âm u lạnh lẽo.
Tống Tri Âm buộc phải ngẩng đầu, trong khoảnh khắc đó, anh đột nhiên nhớ ra...
Kiếp trước mình đã từng hoan hảo trên eo hắn thế nào, và chính tay mình đã gϊếŧ hắn trong cơn xúc động ra sao.
Tống Tri Âm nhắm mắt chờ đợi cái chết buông xuống, nhưng thứ chạm vào anh lại là một cảm giác cứng rắn lạnh lẽo.
U Thập vén áo anh lên, chóp đuôi di chuyển quanh bụng anh.
"Nơi này còn có đứa nhỏ của chúng ta, sao em lại nỡ gϊếŧ anh được chứ, anh ơi?" Hắn cười một cách tàn nhẫn.
"Không thể nào!" Tống Tri Âm hoàng sợ mở bừng mắt, gần như nghiến răng bật ra câu đó.
Ở thế giới kia, chính vì U Thập không phân ngày đêm cứ thế chiếm đoạt nên mới có thể để lại một hạt giống duy nhất trong bụng một người đàn ông như anh.
Đúng lúc đó, Tống Tri Âm bỗng cảm thấy hạt giống vốn luôn im lìm kia khẽ cử động.
---
Chính truyện không có sinh tử, ngoại truyện có nhiều tuyến if khác nhau, bao gồm sinh tử.
---
Tóm tắt một câu: Mang thai hạt giống của kẻ thù.
Chủ đề: Có người, nơi đâu cũng là đào nguyên.