Học viện Bội Lan Đức vừa tiếp nhận một học sinh chuyển trường. Cậu sở hữu ngoại hình sáng sủa ưa nhìn, ngặt nỗi cái tên lại độc lạ đến mức ai nghe cũng phải ngớ người. Họ Cải, tên là Cải Thảo Mướt Mát …
Học viện Bội Lan Đức vừa tiếp nhận một học sinh chuyển trường.
Cậu sở hữu ngoại hình sáng sủa ưa nhìn, ngặt nỗi cái tên lại độc lạ đến mức ai nghe cũng phải ngớ người.
Họ Cải, tên là Cải Thảo Mướt Mát.
Dân tình xôn xao: “Ối trời? Tên tuổi kiểu gì nghe ảo thế!”
Ngay ngày đầu nhập học, cậu lính mới đã đi bới tung thùng rác khắp khuôn viên trường, sau đó hồn nhiên mang một bông hồng đến tặng cho tay trùm trường khét tiếng.
Sang ngày thứ ba, cậu càn quét sạch sành sanh đồ ăn từ đầu đến cuối nhà ăn, cứ thế ăn miệt mài không ngơi nghỉ.
Bước sang ngày thứ chín, cậu dùng tay trần nhổ bật cả gốc cây lên rồi lấy nó húc tung cửa, giải cứu một bạn học đang bị kẹt cứng trong nhà kho.
Tới ngày thứ mười lăm, cậu nghỉ học. Hỏi ra mới vỡ lẽ cậu trốn đi nhặt vỏ lon, gom góp được vỏn vẹn đúng 999 tệ.
Ngày thứ hai mươi tám, chẳng biết cậu lôi từ đâu ra một thanh kiếm khổng lồ phát sáng, lao vào so tài chiến thuật tay đôi với kẻ xấu đột nhập.
Ngày thứ bốn mươi hai, cậu phóng tơ nhện từ cổ tay, thoăn thoắt leo trèo, bám dính lên tường và lan can ngay trong trường tựa như đang leo vách đá dựng đứng.
Các bạn học hoang mang tột độ: “Ủa? Sao càng ngày càng dị hợm vậy nè!”
Ngày thứ ×, học sinh chuyển trường phá giải thành công một vụ án mạng liên hoàn gây chấn động cả thành phố.
Ngày thứ ×, cậu cứu con trai nhà tài phiệt thoát khỏi tòa nhà mười bảy tầng đang bốc cháy ngùn ngụt.
Ngày thứ ×, cậu leo lên tiếp quản một chiếc máy bay mất kiểm soát và điều khiển nó hạ cánh an toàn xuống đất.
Ngày thứ ×...
Mọi người thảng thốt tự hỏi: “Có phải người không đấy?”
Phong cách hành xử kỳ quặc đến mức khó đỡ, nhưng cậu học sinh chuyển trường ấy lại làm được vô số việc phi thường, cứu giúp biết bao người. Cậu dường như có thể lên trời xuống biển, chẳng điều gì làm khó được cậu.
Mọi người tin tưởng tuyệt đối: “Nếu là người đó thì chắc chắn sẽ ổn thôi.”
Họ dần quen với sự hiện diện của cậu. Quen cả những rắc rối dở khóc dở cười cậu mang đến, quen luôn những kỳ tích mà cậu tạo ra.
Rồi chẳng biết từ bao giờ, họ cũng quen với việc trong lòng mình nhen nhóm thêm một phần yêu thương dành cho cậu.
Thế nhưng, đến ngày thứ n, ■■■■, cậu học sinh chuyển trường vốn dĩ toàn năng ấy lại chìm vào giấc ngủ ngàn thu, chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.
Mọi người ngỡ ngàng: “?”
Mọi người không dám tin: “Sao cơ?”
...
Trên điện thoại của Bạch Phục Linh bỗng xuất hiện một trò chơi dạng pixel. Vì tò mò nên cậu nhấn vào, ngẫu hứng đặt tên nhân vật là Cải Thảo Mướt Mát.
Chẳng mấy chốc cậu nhận thấy trò chơi cho phép người dùng thao tác đủ kiểu, độ tự do cao đến mức khó tin, thế là cậu bắt đầu thấy hứng thú.
Bởi độ tự do quá lớn, cậu khoái nhất là điều khiển nhân vật đi theo lối riêng, phá cách để tìm niềm vui, thích gì làm nấy.
Chỉ tiếc là trò chơi không có chức năng lưu trữ, dòng thời gian cứ trôi tuột về phía trước. Những lúc không mở máy, cậu đành phải để chế độ treo máy.
Chơi được một thời gian thì cậu cũng thấy chán chường.
Bạch Phục Linh chọn đại một sự kiện để kết thúc trò chơi cho xong chuyện, sau đó gỡ bỏ ứng dụng ngay lập tức.
Làm xong, cậu cảm thấy nhẹ cả người, trong lòng dâng lên cảm giác khoan khoái dễ chịu như trút được gánh nặng.
Thế mà từ hôm đó, chẳng rõ bắt đầu cụ thể từ lúc nào, Bạch Phục Linh thường xuyên nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Khi cậu đi trên đường, lúc vừa tắm xong, hay khi chuẩn bị đi ngủ, bên tai cứ văng vẳng tiếng khóc mảnh như sợi chỉ, lúc gần lúc xa.
“... Bạch... Bạch... cậu đang ở đâu?”
Ý chí của thế giới, thứ được nuôi dưỡng lớn lên từ vô số chấp niệm của con người, cuối cùng cũng lần tìm ra được hiện thực nơi Bạch Phục Linh đang tồn tại.
Nó đặc quánh như bùn lầy, lại giống những xúc tu không chút kẽ hở, thẩm thấu dần vào thế giới của cậu.
Nó tách ra khỏi bóng tối, hóa thành một cánh tay mềm nhũn tựa hồ không xương, trườn tới ôm lấy người đang nằm trên giường.
Những giọt nước mắt lạnh ngắt, to và nặng trĩu rơi xuống từng giọt.
“... Bạch... Bạch... nhớ cậu... tìm thấy cậu rồi.”
Bộ này truyện gốc hoàn chưa ạ