Quyền thần Hoắc Quyết, quyền thế ngút trời, một tay khuynh đảo triều chính. Kẻ dâng vàng bạc, châu báu, người mang của lạ vật quý, giẫm nát cả bậc cửa phủ, trong đó cũng không thiếu mỹ nhân. Một ngày …
Quyền thần Hoắc Quyết, quyền thế ngút trời, một tay khuynh đảo triều chính.
Kẻ dâng vàng bạc, châu báu, người mang của lạ vật quý, giẫm nát cả bậc cửa phủ, trong đó cũng không thiếu mỹ nhân.
Một ngày nọ, có người cười nịnh nọt dâng lên một phụ nhân: “Nghe nói năm xưa nàng từng có hôn ước với đại nhân. Sau đó, nhà đại nhân gặp nạn, nàng liền tái giá. Nay đem nàng dâng cho đại nhân, tuỳ ngài định đoạt.”
Người đời đều cho rằng, kẻ năm xưa ruồng bỏ Hoắc Quyết một khi rơi vào tay hắn, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Nhưng không ai biết, mười năm trước, có một thiếu nữ một mình vượt ngàn dặm xa xôi, chỉ để tận miệng nói với vị hôn phu đã bị tịnh thân một câu: “Đời người, đâu chỉ có một con đường để đi, chẳng qua là đổi sang một con đường khác mà thôi. Dù khó khăn hơn, nhưng nhất định phải bước tiếp, sống cho ra dáng người.”
Người thanh niên ấy chỉ đáp một chữ: “Được.”
Nàng rơi lệ, khẽ nói: “Vậy ta về gả cho người khác.”
Hắn vẫn chỉ đáp: “Được.”
Từ đó, nàng là chu sa* nơi tim hắn, không thể nghĩ, không thể chạm.
Nghĩ đến thì đau, chạm vào thêm nhức.
*Vết thương tình cảm.