Kiếp trước, Úc An là tiểu thiếu gia ra trong gia đình hào môn, nhưng lại ốm yếu triền miên, không được ba mẹ thương yêu, là một tiểu đáng thương. Để thu hút sự chú ý của cha mẹ và bạch nguyệt quang, s …
Kiếp trước, Úc An là tiểu thiếu gia ra trong gia đình hào môn, nhưng lại ốm yếu triền miên, không được ba mẹ thương yêu, là một tiểu đáng thương.
Để thu hút sự chú ý của cha mẹ và bạch nguyệt quang, sở thích lớn nhất đời cậu là tự hành hạ cơ thể mình.
Úc An tự kết thúc đời mình khi chưa đầy 20 tuổi, đến lúc chết, cậu mới vỡ lẽ: Hóa ra, mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, ba mẹ lén lút quan tâm chăm sóc thiếu gia thật, ngay cả bạch nguyệt quang cậu yêu thích bao năm cũng theo đuổi người kia không rời.
Còn Giang Tuy, người đã âm thầm hi sinh vì cậu bao năm lại bị cậu ngó lơ.
Trọng sinh trở lại, lòng đã hoàn toàn nguội lạnh, Úc An đau đớn suy xét kỹ càng rồi lập tức đưa ra hai quyết định:
Thứ nhất: Phải đối xử tử tế với cơ thể của mình, nếu cứ giày vò thêm nữa thì chẳng mấy chốc sẽ vào “hộp”.
Hôm đó, Úc An thức trắng đêm sắm hơn mười chiếc quần giữ nhiệt, tiện tay thả hai viên kỷ tử vào cốc giữ nhiệt, chưa đầy một tuần, cậu đã trà trộn vào hội nhóm của các cô dì chú bác, ông bà trong khu phố, thành công đứng đầu "phong trào" dưỡng sinh thời thượng.
Thứ hai: Cậu muốn dựa dẫm vào Giang Tuy nhiều hơn.
...
Kiếp trước, Giang Tuy, xuất thân danh giá, được vạn người cưng chiều, sở thích lớn nhất đời anh lại là âm thầm chăm sóc Úc An, người thích tự hành hạ bản thân.
Là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của Úc An, Giang Tuy đã không màng ánh mắt mọi người, hạ một nụ hôn thấm đẫm mùi máu tanh lên đôi môi tái nhợt của cậu.
Trọng sinh trở lại, Giang Tuy quay về lúc Úc An còn sống, anh lập tức hạ quyết tâm: Dù có phải dùng mọi thủ đoạn, cũng phải giữ Úc An sống sót.
Úc An bị viêm dạ dày, Giang Tuy vừa định hành động thì thấy cậu bỏ cốc trà Phổ Nhĩ vừa pha xuống, rồi nhìn anh bằng ánh mắt ướŧ áŧ, giọng điệu làm nũng hết mực: "Tuy Tuy... em đau."
Trời trở lạnh, Giang Tuy vừa định khoác thêm áo cho Úc An thì thấy cậu dán hai miếng túi sưởi lên eo mình, ngay giây tiếp theo, cậu dang rộng vòng tay, ánh mắt đầy tin tưởng: "Tuy Tuy... em lạnh, ôm em một chút được không?"
Giang Tuy đang chuẩn bị "dùng mọi thủ đoạn": “?”
Đợi Giang Tùy ôm chặt người trong lòng, hôn đến khi cậu chịu ngoan ngoãn lại, anh thong thả vuốt ve vành tai đỏ bừng của Uất An, giọng cười khe khẽ: “Vẫn lạnh à?”
Mặt Úc An đỏ như muốn bốc khói, cậu rúc vào lòng Giang Tuy khẽ "Ừm" một tiếng.
"Bây giờ không lạnh nữa rồi, anh hôn em thêm lần nữa được không?"
#Lần này nụ hôn có thể mang vị dâu tây, nhưng chắc chắn sẽ không còn mùi máu tanh nữa.#
Truyện đã hoàn và setconbo nha mn, hy vọng mn yêu thích và đón đọc, có sai sót gì mn bỏ quá cho, cmt bên dưới t check lại nhé 🎉🎉🎉🥰