📍Cứ mỗi lần đề cử đủ 200k ánh kim, bên mình sẽ bão 5 chương luôn trong ngày nhé! --- Năm Tân Ái mười tám tuổi. Mái tóc dài mềm mại, một bên tai lấp lánh chiếc khuyên bạc, tấm bảng vẽ sau lưng khẽ đung …
📍Cứ mỗi lần đề cử đủ 200k ánh kim, bên mình sẽ bão 5 chương luôn trong ngày nhé!
---
Năm Tân Ái mười tám tuổi.
Mái tóc dài mềm mại, một bên tai lấp lánh chiếc khuyên bạc, tấm bảng vẽ sau lưng khẽ đung đưa theo mỗi bước chân. Dáng vẻ lãng tử đi trong sân trường ấy đẹp đến nao lòng, tựa như một yêu nghiệt vừa bước ra từ trong tranh. Chẳng cần ai bầu chọn, cậu vẫn nghiễm nhiên là nam thần số một, là niềm tự hào của cả khoa Mỹ thuật.
Chỉ tiếc rằng, hồng nhan thường bạc phận. Chàng trai ấy lại đặt trọn trái tim cho một gã tồi, để rồi vì hắn mà gương mặt tuyệt mỹ kia bị hủy hoại hoàn toàn trong biển lửa.
Mãi đến khi Phó Tây Trạch xuất hiện, cuộc đời Tân Ái mới tìm thấy được chút dư vị ngọt ngào vốn thuộc về mình.
Khi được ông trời cho cơ hội quay lại năm mười tám tuổi, trong đầu Tân Ái chỉ có ba mục tiêu duy nhất để bù đắp cho những bi kịch đời trước:
1. Dứt khoát với tên khốn kia.
2. Bảo vệ vẹn toàn dung mạo của mình.
3. Tìm gặp Phó Tây Trạch sớm nhất có thể, để cùng anh viết nên câu chuyện tình yêu đẹp nhất của thời thanh xuân.
---
Phó Tây Trạch dĩ nhiên biết Tân Ái. Mỹ nam khoa Mỹ thuật nổi danh với vẻ đẹp kinh diễm và tính cách rực rỡ, phô trương ấy, ai mà không biết cơ chứ?
Chỉ là, trong mắt Phó Tây Trạch, đó là người ở tận chân trời, là dải ngân hà xa xôi không bao giờ với tới.
Anh chưa từng ảo tưởng rằng, sẽ có một ngày, vầng thái dương rực rỡ ấy lại chủ động đi về phía mình, nghiêng đầu mỉm cười, với giọng nói mang theo ý trêu chọc:
"Anh có muốn không?"
Phó Tây Trạch còn chưa hết ngỡ ngàng: "Muốn gì cơ?"
Tân Ái cười cong cả mắt: "Em."
Ánh mắt Phó Tây Trạch tối sầm lại trong giây lát, giọng nói trầm khàn vang lên đầy quả quyết: "Muốn."
---
Người trong trường vẫn luôn rỉ tai nhau, rằng nam thần khoa Mỹ thuật Tân Ái đã say đắm cậu ấm khoa Tài chính Kỳ Sơ từ lâu.
Chính Kỳ Sơ cũng tin là vậy, xét cho cùng, Tân Ái đã theo đuổi hắn suốt những năm tháng cấp ba.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi một phóng viên của bản tin trường tìm đến Tân Ái để phỏng vấn sau khi cậu vừa đạt giải.
Người này tìm đến tận xưởng vẽ, và ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, cảnh tượng bên trong liền khiến người đó chết đứng tại chỗ.
Giữa xưởng vẽ, Tân Ái đang ngồi gọn trong lòng một nam sinh lạ mặt. Sơ mi của cậu bung mở vài cúc, để lộ xương quai xanh tinh xảo, bờ môi căng mọng hơi sưng lên, nhịp thở vẫn còn đôi chút gấp gáp. Chàng trai đang ôm cậu, giọng nói khàn đặc đầy mê hoặc, cúi xuống thì thầm bên tai cấu: "Vẫn muốn à?"
Phóng viên: "..."
(Nội tâm gào thét: Đây là phúc lợi mà một sinh viên nghèo như tôi đáng được hưởng sao?)
Ngay trong đêm, diễn đàn trường học bùng nổ: "HOT, TÂN ÁI VÀ ĐẠI THẦN KHOA CÔNG NGHỆ THÔNG TIN PHÓ TÂY TRẠCH CHÍNH THỨC CÔNG KHAI! HÌNH NÓNG BỎNG TAY ĐÂY ANH EM ƠI!"
Khi nào có chương mới thế ạ