[Đại tướng quân điên phê chiếm hữu x Tiểu công tử bệnh tật ốm yếu.] Tô Thầm xuyên đến cuối thời Tấn Quốc, tuy cậu bệnh tật ốm yếu, nhưng phụ mẫu lại hòa thuận thương yêu nhau, nếu cậu có thể sống cuộc …
[Đại tướng quân điên phê chiếm hữu x Tiểu công tử bệnh tật ốm yếu.]
Tô Thầm xuyên đến cuối thời Tấn Quốc, tuy cậu bệnh tật ốm yếu, nhưng phụ mẫu lại hòa thuận thương yêu nhau, nếu cậu có thể sống cuộc đời bình đạm như thế đến hết đời thì đương nhiên là rất tốt.
Cho đến một đêm có người lén vào phủ Thừa tướng.
Ngày hôm sau, trên xe ngựa, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt lạnh lẽo âm trầm của một nam nhân ngồi trên lưng ngựa, đó chính là đại tướng quân Tiết Phùng Châu tàn nhẫn hung ác nổi danh trong sử sách.
Từ đó về sau, dường như bất kể ở nơi nào và lúc nào thì Tô Thầm cũng đều có thể gặp được Tiết Phùng Châu.
Trong yến tiệc sinh thần của cậu, Tiết Phùng Châu cầm kiếm xông vào phủ Thừa tướng rồi ngồi ngay bên cạnh cậu.
Khi cậu lên chùa Bạch Mã để tĩnh dưỡng, Tiết Phùng Châu đã lén vào phòng cậu lúc nửa đêm.
Trong đêm giao thừa, Tiết Phùng Châu lại đánh thức cậu trong lúc cậu đang ngủ say.
*
Tô Thầm quyết định phải tránh thật xa Tiết Phùng Châu. Thế nhưng cậu lại thấy hắn mặc khôi giáp, tay cầm trường thương đứng gác ở cổng lớn, sắc mặt của hắn âm trầm như thể muốn bắt giam cậu lại.
Tiết Phùng Châu vươn tay kéo cậu lên ngựa, hai người đi xuyên qua phố dài rồi tiến thẳng đến doanh trại. Tô Thầm nghĩ, hẳn là hắn muốn đưa cậu đến thao trường để sỉ nhục cậu.
Quả nhiên, Tiết Phùng Châu đã “dạy dỗ” cậu một trận, chỉ là không phải kiểu dạy dỗ như Tô Thầm tưởng.
Tô Thầm giận đến mức mắng hắn bằng những lời thô tục nhất mà trong cả đời này mình có thể nghĩ ra. Không ngờ ánh mắt Tiết Phùng Châu lại chứa đầy ý cười nhìn cậu, hắn nói: “Tiểu công tử cứ mắng thêm vài câu nữa đi, ta thích nghe.”
Vị đại tướng quân này và hình tượng trong sử sách của hắn có thể nói là hoàn toàn khác biệt.
Tô Thầm bắt đầu nghi ngờ rằng mình xuyên nhầm vào truyện đồng nhân nào đó rồi.
*
Kiếp trước, Tiết Phùng Châu vừa trở về kinh thành từ biên cương thì bị gian thần và thân tín hợp mưu hãm hại.
Sau khi trọng sinh, hắn trở nên âm hiểm, tàn nhẫn, hắn lạnh lùng nhìn những kẻ từng phản bội mình lần lượt rơi vào bẫy mà hắn sắp đặt, sau đó từng người chết trong đau đớn.
Mọi người kính sợ hắn, hận hắn, nhưng vẫn phải lấy lòng hắn. Còn hắn thì chỉ thấy mọi thứ thật vô vị.
Cho đến khi hắn thấy thiếu niên được vô số người ái mộ ở Thịnh Kinh, giữa mày cậu điểm nốt chu sa đỏ thánh khiết, nhưng đôi mắt cậu lại mang theo vài phần quyến rũ mê người.
Tiết Phùng Châu bắt đầu thu lại khí thế lạnh lùng trên người mình, hắn dịu dàng đỡ cậu ngồi dậy uống thuốc rồi ôm thiếu niên đang hôn mê vào lòng.
Khi thiếu niên tức giận mắng hắn, hắn lại cười, sau đó hắn cúi đầu hôn lên mắt cá chân của cậu.
Nhìn gương mặt tái nhợt mà xinh đẹp của thiếu niên, thấy ngón tay cậu khẽ run rẩy, trong ánh mắt Tiết Phùng Châu chứa đầy tình cảm và sự chiếm hữu khó kìm nén.
Hắn nói: “Tiểu công tử và ta là lưỡng tình tương duyệt, đúng không?”