Bỉnh Ôn Cố xuyên từ thế giới tang thi đến thế giới cổ đại. Vừa nhìn thấy bốn phía xanh mướt, cây cỏ tươi tốt, hắn lập tức cảm thấy nơi này thật tuyệt, đặc biệt là tiểu phu lang cùng thôn, Nam Cẩm Bình …
Bỉnh Ôn Cố xuyên từ thế giới tang thi đến thế giới cổ đại. Vừa nhìn thấy bốn phía xanh mướt, cây cỏ tươi tốt, hắn lập tức cảm thấy nơi này thật tuyệt, đặc biệt là tiểu phu lang cùng thôn, Nam Cẩm Bình, lại càng tuyệt hơn.
Là một lão cẩu độc thân suốt hai trăm ba mươi năm, Bỉnh Ôn Cố khao khát có vợ không chỉ đến mức “mơ cũng muốn có”, mà còn là “vì muốn cưới vợ, mạng cũng có thể không cần”.
Nhưng mẹ Bỉnh lại nói: “Con à, nhà mình nghèo quá, có cưới được về cũng chẳng nuôi nổi!”
Đệ đệ bảo: “Anh mà cưới vợ thì em hết đường rồi, nhà mình chỉ đủ tiền cho một người lấy vợ thôi.”
Nhạc mẫu nói: “Cẩm Bình, con không thể gả, gả qua đó sẽ đói đến chết.”
Nhạc phụ bảo: “Cẩm Bình, con gả cho nó chẳng bằng ở nhà làm việc, ít ra ở đây cũng không bị đói. Anh em con không phải người vô lương tâm, sau này con cái họ sẽ phụng dưỡng con.”
Người trong thôn nói: “Nhà Bỉnh Ôn Cố nghèo rớt mồng tơi, có cơm mà ăn đã là may, còn mơ tưởng cưới phu lang, thật đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Lại có người nói: “Dù Nam Cẩm Bình có hơi xấu, không thể sinh con, gả không ai lấy, nhưng cũng không đến mức ngu mà gả cho Bỉnh Ôn Cố!”
Nam Cẩm Bình nhìn căn nhà nghèo rớt mồng tơi của Bỉnh Ôn Cố, nói: “Ta gả!”
Mọi người đều nghĩ Bỉnh Ôn Cố nghèo như vậy chắc đến tiệc cưới còn không lo nổi, ai ngờ trước ngày cưới, Bỉnh Ôn Cố sửa sang lại nhà cửa, còn làm tiệc cưới mười món mặn mười món chay, ý chỉ thập toàn thập mỹ.
Ai cũng tưởng hắn đánh trống khua chiêng cho có, sau này sẽ sống bằng nợ nần, chỉ chờ xem trò cười của Nam Cẩm Bình, xem cậu gả qua đó rồi làm trâu làm ngựa trả nợ thế nào.
Kết quả sau khi gả đi, Bỉnh gia chẳng cho Nam Cẩm Bình làm gì, gần như nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa!
Trong thôn không có đại cô nương hay tiểu phu lang nào không phải làm việc, nên ai nấy ghen tỵ đến đỏ mắt, đến mức mất ngủ vì ganh tỵ.
Người ta lại bảo: “Bỉnh gia sợ tiểu ca nhi Nam gia bỏ trốn nên mới chẳng dám để làm gì đấy mà!”
Nói vậy rồi lại lật người trằn trọc thèm khát, bọn họ cũng muốn được gả vào nhà chồng không phải hầu hạ nguyên đám người!
Hôm sau, khi phát hiện Bỉnh Ôn Cố rời làng, tin đồn lại rộ lên: “Nhất định là Bỉnh gia nợ quá nhiều, không trả nổi, Bỉnh Ôn Cố bỏ trốn rồi. Xem đi, Nam Cẩm Bình bắt đầu khổ rồi đấy!”
Tiếc là, chưa chờ được cảnh Nam Cẩm Bình rơi vào khổ hải vô biên, thì Bỉnh Ôn Cố đã lái cả xe đầy lụa là gấm vóc trở về, một bước thành nhà giàu nhất thôn.
Người ta lại chua lè chua lét: “Có tiền thì sao, phải có thế lực, không thì cũng là làm giàu cho kẻ có quyền thôi.”
Ai ngờ, Bỉnh Ôn Cố lại thi đỗ tú tài, cử nhân, rồi trạng nguyên, làm đến huyện lệnh. Từ đó một đường thăng quan tiến chức, thành tri châu, tuần phủ, thượng thư, hầu gia, cuối cùng vinh đăng đế sư.
Còn Nam Cẩm Bình từng bị cả làng đoán là sẽ nhảy vào hố lửa, cả đời sống trong nước mắt, làm trâu làm ngựa thì lại được Bỉnh Ôn Cố thương cưng nâng niu, hưởng vinh hoa phú quý cả đời.
Sau này, ngay cả hoàng đế cũng biết Bỉnh Ôn Cố có một vị phu lang chí bảo trong tim, ai cũng không được động vào, người đó chính là nghịch lân của hắn.
Na9 có bàn tay vàng gì ko aad ơi ....cho cái động lực để đọc đi add ơi