Tạ Quan Lan xuyên qua, trở thành một cô nhi ba không – không cha, không mẹ, không ruộng vườn, tài sản gì cũng chẳng có. Trong căn nhà quạnh quẽ, ngoài hắn ra thì sinh vật duy nhất còn sống là một con …
Tạ Quan Lan xuyên qua, trở thành một cô nhi ba không – không cha, không mẹ, không ruộng vườn, tài sản gì cũng chẳng có. Trong căn nhà quạnh quẽ, ngoài hắn ra thì sinh vật duy nhất còn sống là một con tiểu hồ ly gầy trơ xương mà hắn nhặt về.
Tạ Quan Lan vừa xoa lưng tiểu “hồ ly” lông xù vừa nghĩ: [Dù sao cũng là thứ biết thở, giữ lại làm bạn cũng được, thật sự sống không nổi nữa thì… đem làm thịt cũng không muộn.]
Tiểu hồ ly đang nằm trên đầu gối hắn lập tức dựng hết lông, nhanh như chớp chui tọt vào ổ, còn quay lưng về phía hắn, đưa mông tròn vo ra mà khịt khịt hai tiếng: “Kít kít!”
Thật ra thì… cũng đáng yêu phết, muốn xoa thêm lần nữa.
Tạ Quan Lan cứ tưởng mình tiện tay nuôi thêm một cái miệng ăn, ai ngờ cuộc sống từ đó mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới…
Vận khí mỗi ngày một tốt, lên núi chặt củi cũng có thể đá trúng linh dược thượng phẩm.
“Thú cưng” cũng càng ngày càng đông, nào là tiểu Hoàng Tinh mít ướt chuyên chôn phân khắp núi, nào là nhân sâm bé con và hà thủ ô nhóc con cãi nhau chí chóe xem ai thuần huyết hơn, còn lôi cả hoa trên đầu nhau ra giật…
Tóm lại, chẳng có đứa nào là phàm vật người thường có thể nuôi nổi.
Tạ Quan Lan tay trái nuôi thú cưng đáng yêu, tay phải lo làm ăn phát tài, cuộc sống vừa sung túc vừa vui vẻ, khiến mười dặm tám thôn ai ai cũng xem hắn là kim quy tế.
Bà mai ngày nào cũng đạp bậc cửa mà đến, còn tiểu hồ ly trắng trắng mềm mềm kia cuối cùng cũng nổi cơn ghen, không cho ôm, không cho vuốt, lại còn ngày ngày đòi bỏ nhà ra đi.
Bỏ nhà mà đi ư? Không có cửa đâu.
Tạ Quan Lan “nắm” đuôi tiểu hồ ly, ung dung nhìn tiểu hồ ly lộ ra nguyên hình: “Kít kít, đừng giả vờ nữa.”
Tiểu hồ ly lật người hóa thành một thiếu niên mỹ mạo tuyệt trần, nhảy phắt lên người hắn, tức giận nói: “Nói là chỉ được xoa mình ta, vậy mà ngươi còn muốn cưới mấy ả dung chi tục phấn kia! Phi! Đồ cặn bã mù mắt!”
Tạ Quan Lan ôm lấy tiểu hồ ly “tự chui đầu vào lưới”: “Dù sao ngươi cũng là thần thú thượng cổ, đừng đổ giấm chua nhiều quá, hỏng mất bình rồi.”
Team xin cảm ơn bạn 👉 Dangmy 👈 đã đề cử bộ truyện này nha. Chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc nhé. 🤗