[Thú thế + thiên tai bão tuyết + khai hoang + mỹ thực + tích trữ lương thực + xây dựng + săn bắn + làm ruộng + chế tác vật dụng thường ngày] Tần Tự Hành vì lớn lên quá xinh đẹp nên bị cha ruột nghi ng …
[Thú thế + thiên tai bão tuyết + khai hoang + mỹ thực + tích trữ lương thực + xây dựng + săn bắn + làm ruộng + chế tác vật dụng thường ngày]
Tần Tự Hành vì lớn lên quá xinh đẹp nên bị cha ruột nghi ngờ là con của lão Vương hàng xóm. Sau đó cha mẹ ly hôn, khi hắn mới tròn một tuổi đã bị cha đưa về quê cho ông nội nuôi dưỡng. Cố gắng mãi mới nổi bật được, trở thành sinh viên đại học duy nhất trong làng, ngay lúc vươn lên công thành danh toại thì cha mẹ lại tìm đến muốn đón hắn về nhà. Chính lúc đó hắn lại bất hạnh xuyên không.
Hắn xuyên đến thế giới thú nhân, bị một á thú nhân vác về hang núi.
Á thú nhân Miêu Tiểu Thụ có nguyên hình là một con mèo cam to tròn, nổi tiếng là đồ ngốc trong bộ lạc Mao Mao. Những á thú nhân khác giỏi giang, cần kiệm, biết quản lý việc nhà, riêng Miêu Tiểu Thụ thì việc gì cũng vụng, ăn nhiều nên chẳng dư ra được bao nhiêu. Bởi vậy, dù đã thành niên từ lâu mà vẫn không có thú nhân nào chịu cưới về.
Miêu Tiểu Thụ lớn lên vô cùng đáng yêu, nhưng lại ngốc nghếch khờ khạo. Có đồ ăn lại nói: “Tần Tự Hành, ngươi ăn đi.”
Có trò chơi lại đưa: “Tần Tự Hành, ngươi chơi đi.”
Tần Tự Hành không muốn chơi, nhiều lần từ chối cậu. Kết quả, tối đến Miêu Tiểu Thụ không làm người nữa, thoắt cái biến thành một con mèo cam nhỏ, bò tới bên cạnh hắn kêu meo meo.
Tần Tự Hành: “…”
Mèo cam lông xù núng nính thế này!! Ai mà cưỡng lại được chứ!
Bộ lạc Mao Mao sống trong những ngôi nhà đá và hang núi thô sơ, dựa vào việc săn bắn để tồn tại.
Ngày hôm sau sau khi xuyên không, Tần Tự Hành đã được báo rằng mùa tuyết lở sắp đến. Nhìn lại hang đá trống rỗng xơ xác, lại nhìn sang thiếu niên nhỏ ngốc nghếch chỉ biết ăn, Tần Tự Hành chỉ có thể rơi vào im lặng tĩnh mịch.
Trong cái giá rét âm mấy chục độ này, muốn sống sót thì không còn cách nào khác, hắn đành phải lôi Miêu Tiểu Thụ ra ngoài thu nhặt, săn bắn.
Một kẻ gầy yếu như Tần Tự Hành, cộng thêm một nhóc ngốc Miêu Tiểu Thụ, cả bộ lạc Mao Mao đều thầm nghĩ hai người này mà vượt qua nổi mùa tuyết mới lạ.
Tần Tự Hành cũng nghĩ có khi lần này tiêu thật rồi.
Ai ngờ sau đó hắn trồng được cây, nung được gốm, dựng được nhà, có cả muối ăn, nuôi gà vịt heo bò… Từng chút một, dưới sự dẫn dắt của hắn, bộ lạc Mao Mao từ nghèo khổ đến mức phải lo từng miếng cơm manh áo, biến thành một bộ lạc ấm no đầy đủ chẳng ai phải lo bụng rỗng. Bộ lạc láng giềng ghen ghét đỏ mắt, kéo sang hòng đánh chiếm.
Tần Tự Hành lại nghĩ lần này chắc tiêu thật.
Kết quả không ngờ tới, hắn không chỉ đánh đuổi được bọn họ lui cả ba km, mà còn mở rộng đất đai, thâu tóm nhân lực về dưới trướng. Cứ ngỡ từ nay có thể sống yên ổn, nào ngờ thiếu niên mèo nhỏ lăn giường với hắn một đêm, qua mấy bữa bụng lại lớn lên, mấy tháng sau sinh ra một đứa nhỏ. Trên trán đứa nhỏ có một vương ấn, đói bụng thì gào rú kinh thiên động địa, dọa cho lũ trẻ trong bộ lạc khóc thét hết lên.
Tần Tự Hành, thôi rồi.
Hắn không phải con của lão Vương hàng xóm, nhưng con của hắn hình như lại là.
Lưu ý: Song khiết, chậm nhiệt, đời thường ấm áp. Thụ thật sự là nhóc khờ nhưng không phải loại ngốc nghếch vô phương cứu chữa, chỉ là phản ứng hơi chậm, đầu óc không linh hoạt lắm.
Nhân vật chính: Tần Tự Hành, Miêu Tiểu Thụ.
Vai phụ: Tần mập mạp.
Tóm tắt một câu: Ở bộ lạc, dắt tay nhóc ngốc tích trữ lương thực, trồng trọt sinh sống.
Ý nghĩa: Chỉ cần nỗ lực, ai cũng có thể tự do ăn thịt.
hay, hóng chương mới