Bé người mù Triệu Mộ Tiêu vẫn luôn cảm thấy mình khá may mắn. Lưu lạc bảy năm thì được sư phụ nhận nuôi, dạy cho võ công phòng thân. Bệnh mù hai mắt rồi lại không mù hoàn toàn. Sau khi sư phụ chết, mặ …
Bé người mù Triệu Mộ Tiêu vẫn luôn cảm thấy mình khá may mắn.
Lưu lạc bảy năm thì được sư phụ nhận nuôi, dạy cho võ công phòng thân. Bệnh mù hai mắt rồi lại không mù hoàn toàn. Sau khi sư phụ chết, mặc dù cậu bị bán tới Linh Châu, nhưng lại nhờ họa được phúc, được cha mẹ ruột tìm về, trở thành tiểu vương gia của Cảnh vương phủ, được yêu chiều sủng ái.
Cậu còn có thêm một vị hôn phu.
Vào ngày hẹn gặp vị hôn phu, Triệu Mộ Tiêu đã chờ từ sáng sớm tới tận giữa trưa mới chờ được một bóng hình màu trắng.
Triệu Mộ Tiêu tủi thân trách móc: “Sao bây giờ ngươi mới tới? Ta đói bụng luôn rồi nè.”
Đối phương im lặng một hồi, hỏi lại: “Đợi lâu lắm à?”
Vị hôn phu của cậu rất anh tuấn, giống như liễu rũ mùa xuân, thần tiên giáng trần.
Mặc dù hắn rất thích trêu chọc cậu, nhưng lại đối xử với cậu rất tốt.
Có điều tính tình hắn không tốt lắm, mỗi lần ở cạnh nhau, cậu gọi hắn Sở lang là hắn lại tỏ ra khó chịu, gọi tự của hắn thì hắn cũng tỏ ra không thích.
Khi cả hai ở vùng ngoại ô, cậu lần mò nhánh cây viết tên của hắn xuống đất, hắn đã rực tiếp dùng ủng đen dẫm mạnh chà sát.
Triệu Mộ Tiêu chỉ biết thở dài.
Có điều vị hôn phu của cậu vừa đẹp trai lại tốt bụng, cho nên Triệu Mộ Tiêu quyết định thành thân với hắn.
Vậy mà sang ngày hôm sau, hắn đã vội vàng từ biệt, suốt một năm cũng không có tin tức.
Đợi đến năm sau, biên quan có tin đại thắng, Hoàng Đế ban chiếu thư triệu các vương vào kinh, Triệu Mộ Tiêu mới gặp lại vị hôn phu lâu ngày không thấy.
Đội quân giáp đen mênh mông cuồn cuộn, khí thế như mây đen áp đỉnh, quân tiên phong đi trước cao lớn hùng dũng, trên đầu thương treo cờ thêu chữ “Chử”.
Cấm quân cầm đao đứng trang nghiêm hai bên đường phố, hô to: “Huyền Y Hầu chiến thắng trở về!”
Trong đám người chen chúc, Triệu Mộ Tiêu vô tình bị đẩy về phía trước, trước mắt cậu choáng váng, giống như vừa rơi vào sóng to gió lớn.
Đột nhiên, tướng quân trong đội quân xuống ngựa, cúi người vươn tay, gương mặt mơ hồ như đang mỉm cười: “Không nhận ra ta sao?”
Một giọng nói quen thuộc như làn gió mát truyền tới.
Sau một hồi lâu, Triệu Mộ Tiêu vươn tay, lạnh lùng đánh văng tay Huyền Y Hầu.
Sau đó cậu bò dậy, chạy về phía vị hôn phu thật sự vừa gặp không lâu: “Sở lang, chúng ta đi thôi!”
Thiếu niên tướng quân bách chiến bách thắng, từ trước tới nay luôn tỏ ra khí phách hăng hái, lúc này hắn chợt thay đổi sắc mặt, hoảng sợ như vừa nếm mùi thất bại.