Giới thiệu truyện: Tính tình của Giang Hàn Chi vốn hiếu thắng, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng thua kém ai, cho đến khi gặp phải tên ngốc to xác tên là Kỳ Nhiên kia… Năm mười ba tuổi, Kỳ Nhiên cướp mất g …
Giới thiệu truyện:
Tính tình của Giang Hàn Chi vốn hiếu thắng, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng thua kém ai, cho đến khi gặp phải tên ngốc to xác tên là Kỳ Nhiên kia…
Năm mười ba tuổi, Kỳ Nhiên cướp mất giải nhất săn bắn của hắn tại trường săn.
Năm mười lăm tuổi, Kỳ Nhiên giành ngôi quán quân trong cuộc tỉ võ ở quân doanh.
Năm mười bảy tuổi, Kỳ Nhiên đã cao hơn hắn nửa cái đầu…
Mãi cho đến năm hai mươi tuổi, cuối cùng hắn cũng thắng được y một lần, trong một trận quyết chiến đã đoạt lấy thủ cấp của tướng địch. Tiếc thay, hắn còn chưa kịp thấy vẻ mặt thất bại lộ ra trên mặt Kỳ Nhiên, đã tử trận nơi sa trường.
Sau khi hắn chết trận, Kỳ Nhiên ôm mũ giáp nhuốm máu đã khô của hắn, ngồi thẫn thờ suốt một đêm, ngày hôm sau liều mạng xông vào doanh trại địch, cướp lại thi thể của hắn.
Lúc mở mắt ra lần nữa, Giang Hàn Chi đã trọng sinh, quay về năm mười ba tuổi. Phụ thân dẫn theo Kỳ Nhiên bằng tuổi hắn tới, hỏi hắn có muốn giữ y lại làm bạn đọc sách không.
Kiếp trước, hắn đã thẳng thừng từ chối. Nhưng lần này, hắn quyết định giữ kẻ thù không đội trời chung này ở bên cạnh mình…
…
Góc nhìn của Kỳ Nhiên:
Năm mười tuổi, Kỳ Nhiên đã muốn lại gần Giang tiểu công tử. Y dụng hết tâm cơ mới đổi được cơ hội làm bạn đọc sách với đối phương, vậy mà lại bị thẳng thừng từ chối. Kể từ đó y hiểu rằng, nếu muốn Giang tiểu công tử để mắt đến mình, y phải làm tốt hơn bất kỳ ai.
Năm mười ba tuổi đoạt giải nhất săn bắn, đối phương đã nhìn y một cái.
Năm mười lăm tuổi vươn lên đoạt giải nhất trong cuộc thi tỉ võ, đối phương đã nhìn y một lúc.
Năm mười bảy tuổi, cuối cùng y cũng có được vóc người cao lớn rắn rỏi, đối phương nhìn y cũng thường xuyên hơn…
Năm hai mươi tuổi, khi cuối cùng y định bộc bạch lòng mình, lại nhận được tin tử trận của Giang tiểu công tử.
…
Ban đầu, Giang Hàn Chi giữ Kỳ Nhiên lại là vì nể tình kiếp trước đối phương đã nhặt xác cho mình. Nhưng hắn dần phát hiện ra, dường như tên kia có chút không giống với kiếp trước, số lần đối đầu với hắn ngày càng ít đi, trong khi số lần dỗ dành hắn lại ngày một nhiều hơn… Hắn chỉ bị thương một chút, mắt của tên kia còn đỏ hơn cả hắn.
Cho đến một lần, hai người uống rượu say mèm, Kỳ Nhiên ôm hắn, gọi tên tự của hắn.
Đó là tên tự hắn lấy lúc làm lễ Nhược quán ở kiếp trước, nhưng ở kiếp này, hắn lại chỉ mới mười bảy…
Đến vì cái bìa, ở lại vì cốt truyện