Tiền Đồng - người cũng như tên - là thiên kim tiểu thư của phú thương đất Dương Châu. Trong yến tiệc đêm trăng tròn, nàng tùy tay bốc một quẻ. Quẻ viết: “Nha đầu này, tương lai không giàu cũng sang.” …
Tiền Đồng - người cũng như tên - là thiên kim tiểu thư của phú thương đất Dương Châu. Trong yến tiệc đêm trăng tròn, nàng tùy tay bốc một quẻ.
Quẻ viết: “Nha đầu này, tương lai không giàu cũng sang.”
Tiền Đồng không tin. Tục ngữ có câu: Không ai giàu ba họ, chẳng ai khó ba đời. Tiền gia đến đời nàng, vừa khéo lại là đời thứ ba.
Nghe nói trong nhà muốn lấy “núi vàng” làm của hồi môn, hứa gả nàng cho nhi tử của Tri châu, Tiền Đồng nhất quyết cự tuyệt.
Nàng tự mình ra bến tàu, tìm thấy một vị công tử nghèo, rồi thẳng tay... tròng bao tải lên đầu người ta.
Tống Duẫn Chấp là con trai duy nhất của Trưởng công chúa, ba tuổi đã đọc thuộc Tam Tự Kinh, mười tuổi biết làm thơ, mười sáu tuổi đã ra trận gϊếŧ giặc. Văn võ song toàn, thiếu niên thành danh, tự cho mình đã đạt đến đỉnh cuộc đời.
Bốn năm liền nghe lệnh của hoàng đế, ngày đêm chinh chiến, hắn nhận được một nhiệm vụ. Phú thương Dương Châu càn rỡ, hoàng thượng lệnh cho hắn cải trang tra xét.
Chân vừa đặt đến Dương Châu, sau lưng hắn đã bị người ta úp cho một bao tải. Khi được thả ra, chỉ thấy một tiểu nương tử từ trong ánh vàng kim lấp lánh ló đầu ra, nheo mắt cười nói: “Công tử, ta hứa cho ngươi một đời vinh hoa, được không?”
Lần đầu gặp Tiền Đồng, Tống Duẫn Chấp chỉ cười lạnh trong lòng: “Hừ, phải tra xét người này!”
Lần thứ hai gặp lại, hắn nói: “Xa hoa phung phí, thủ đoạn không thiếu, phải cẩn thận tra xét!”
Một tháng sau: Hắn bắt đầu... Hoài nghi con người.
Nửa năm sau: “Tiền Đồng, thắt lưng của ta đâu rồi...”
Đêm tân hôn, màn đêm buông xuống, Tống Duẫn Chấp ngồi giữa một núi vàng, trầm mặc nửa buổi, cuối cùng đề bút, dâng lên hoàng đế một phong thư: “Thế cục phức tạp, muốn cầu chân tướng. Cháu ngoại tạm an cư nơi này, chưa tiện hồi triều.”
Mừng quá! Mong cho truyện có combo!