[Ma ốm vô tư lự x Mỹ nhân điên nam giả nữ] Trần Tú Cẩm vô tình trở thành tiểu thϊếp Diệp phủ, dựa vào bản lĩnh đi vài bước là ho khụ khụ, chỉ một tháng nàng đã thất sủng như ý nguyện. Tin tốt, nàng bị …
[Ma ốm vô tư lự x Mỹ nhân điên nam giả nữ]
Trần Tú Cẩm vô tình trở thành tiểu thϊếp Diệp phủ, dựa vào bản lĩnh đi vài bước là ho khụ khụ, chỉ một tháng nàng đã thất sủng như ý nguyện.
Tin tốt, nàng bị đưa đến Tây Uyển hẻo lánh nhất, không ai quấy rầy.
Tin xấu, Tây Uyển trong lời đồn có một kẻ điên gϊếŧ người không chớp mắt, Tiết nương tử.
Để đảm bảo cuộc sống bình an, Trần Tú Cẩm nghiêm túc vun đắp quan hệ với kẻ điên.
Tiết nương tử không ra khỏi cửa, nàng đến hỏi han ân cần.
Tiết nương tử nuốt không trôi, nàng đích thân xuống bếp nấu ăn.
Tiết nương tử nửa đêm nổi điên, nàng xướng đồng dao trấn an.
*
Cho đến khi bị Tiết nương tử ôm chặt trong l*иg ngực không chịu buông, Trần Tú Cẩm mới nhận ra có gì đó không đúng.
Kẻ điên này là nam nhân?
*
Một năm sau, Ninh Vương điện hạ tôn quý đi vào một tiệm cơm nhỏ, không nói hai lời bế chủ quán đi.
Bá tánh xung quanh: “Cưỡng ép dân nữ!”
Quan viên cũng khuyên bảo: “Điện hạ, suy nghĩ cho kỹ! Tránh bị buộc tội!”
Ninh Vương điện hạ ngoảnh mặt làm ngơ, bướng bỉnh bắt lấy cánh tay nữ nhân, đôi mắt đỏ hoe, hỏi: “Tại sao nàng bỏ rơi ta?”
Trần Tú Cẩm:…
Hóa ra kẻ điên có địa vị cao như vậy!
*
Tiết Dung hành sự hoang đường, mọi người đều tránh, sợ còn không kịp, lén gọi hắn là kẻ điên.
Hắn không thích tranh đấu triều đình, thà giả làm nữ tử trốn trong Diệp phủ, cho rằng bản thân sẽ hư thối trong một góc tối cho đến chết.
Không ngờ lại có người đẩy cửa bước vào, dùng đôi tay ốm yếu ngăn cản hắn nổi điên, dẫn hắn quay về nhân gian náo nhiệt.
*
“Ta lén nhìn qua khe cửa phòng tối, tìm một tia sáng nhạt, chiếu sáng cảnh xuân trong vườn.”
Đọc văn án thấy hợp gu quá mong sốp sớm lấp hố ạ