[Thái tử văn nhã dịu dàng một tay thao túng mọi thứ x Quý nữ dịu dàng kiên cường] Năm Định An thứ mười tám, phụ tử Tạ vương chết trận ở sa trường, cả phủ trung liệt chỉ còn lại một mình tiểu nữ Tạ Dao …
[Thái tử văn nhã dịu dàng một tay thao túng mọi thứ x Quý nữ dịu dàng kiên cường]
Năm Định An thứ mười tám, phụ tử Tạ vương chết trận ở sa trường, cả phủ trung liệt chỉ còn lại một mình tiểu nữ Tạ Dao còn sống sót. Bệ hạ thương xót huyết mạch còn lại của Tạ vương, hạ chỉ ban hôn cho nàng và Thái tử Đông Cung.
Vương phủ to lớn sụp đổ, Tạ Dao như bèo trôi giữa mưa gió. Sau trăm ngày giữ hiếu, nàng được gả vào Đông Cung.
Người trong thiên hạ vừa thương hại, vừa chê cười nàng.
Thương nàng mồ côi không nơi nương tựa, cười Thái tử ốm yếu nhiều bệnh, sớm muộn gì Đông Cung cũng đổi chủ, chỉ sợ đến lúc đó nàng lại trở thành quả phụ đáng thương, suốt đời túc trực trong linh vị sống qua ngày.
…
Lúc mới bước chân vào Đông cung, Tạ Dao sống khiêm nhường như người tàng hình, nàng vốn định tương kính như tân với Thái tử ôn hoà ốm yếu này, chờ ngày y bệnh mất hoặc đăng cơ, nàng cũng có thể sống an ổn nửa đời còn lại.
Nào ngờ hôm ấy Cố Trường Trạch đau đầu truyền nàng đến hầu bệnh, y sốt cao lại ho ra máu, nàng bất đắc dĩ phải ở lại bên cạnh chăm sóc. Từ đó đêm nào hai người cũng chung chăn gối, hôm sau y lại dịu dàng từ chối ý tốt của hoàng đế nói y nạp thϊếp, bảo mình bệnh mãi không khỏi, không muốn liên lụy người khác, trong Đông Cung chỉ cần một vị Thái tử phi là đủ.
Thế là dân gian vừa thở dài tiếc thay cho Thái tử bệnh tật e khó qua nổi tuổi xuân, vừa râm ran truyền nhau chuyện Thái tử sủng ái Thái tử phi, hai người đi đâu cũng có nhau, quả là một đôi phu thê tình thâm.
Lời đồn ngày một rầm rộ, Tạ Dao sợ Thái tử mang tiếng “sợ thê tử”, bèn tốt bụng nhắc nhở một câu.
Cố Trường Trạch chỉ mỉm cười dịu dàng với nàng: “Cô bệnh lâu ngày, không muốn liên lụy nàng. Nếu sau này có bệnh mất, sẽ dâng thư lên phụ hoàng xin trả nàng tự do. Lời đồn là người ngoài dựng chuyện, nàng hãy đợi đi, Cô sẽ cho người dẹp yên.”
Thế nhưng Tạ Dao chờ mãi không thấy Cố Trường Trạch bệnh mất, cũng chẳng thể giữ lễ xem nhau như khách với y, ngược lại chờ đến ngày y khỏi bệnh, gϊếŧ huynh hại đệ đoạt lấy ngôi vị và khoác lên người nàng phượng bào dưới ánh mắt của muôn người.
Tạ Dao: “Ủa? Không phải là người bệnh sắp chết sao”
…
Ngày xảy ra cung biến, máu tươi lênh láng tràn đến tận chân Tạ Dao. Người nọ quay lưng về phía nàng, rút trường kiếm khỏi ngực Lục hoàng tử.
Khi quay người lại, bốn mắt nhìn nhau.
Tạ Dao run rẩy co rúm, Cố Trường Trạch thờ ơ lau sạch máu trên tay, giẫm lên thi thể đầy đất bước về phía nàng, cúi đầu đặt một nụ hôn lạnh buốt lên trán nàng.
“Đừng sợ.”
Mãi đến lúc đó, nàng mới hiểu những lời đồn kia đều xuất phát từ thư phòng Đông Cung. Vẻ ngoài ôn hòa vô hại chẳng qua chỉ là lớp vỏ ngụy trang cho sự tàn độc u ám của y. Thế gian này làm gì có lời đồn nào mà y không dẹp nổi? Tin đồn rầm rộ là vì y muốn nghe mà thôi.
Cái gọi là “tự do” là lời hứa suông ngay từ đầu.
Y đã có mưu đồ với nàng từ nàng, âm thầm bày mưu tính kế, chưa từng có ý định buông tay.
“Nàng đã cùng ta đi qua những đêm dài tịch mịch, chứng kiến tuyết trắng rơi giữa hoàng quyền máu lửa, từ Thái tử Đông Cung đến khi xưng bá thiên hạ.”