Trước ngày thành thân, La Phù cứ đinh ninh bản thân sẽ gả cho một quý công tử nhà hầu tước, dáng dấp nho nhã, học hành đàng hoàng. Sau khi cưới rồi, nàng mới vỡ lẽ. Thư sinh gì chứ, đây rõ ràng là một …
Trước ngày thành thân, La Phù cứ đinh ninh bản thân sẽ gả cho một quý công tử nhà hầu tước, dáng dấp nho nhã, học hành đàng hoàng.
Sau khi cưới rồi, nàng mới vỡ lẽ.
Thư sinh gì chứ, đây rõ ràng là một vị trạng nguyên cứng đầu dám mắng cả hoàng đế, là một ngự sử miệng lưỡi sắc bén. Cái mạng nhỏ này của nàng e rằng khó giữ rồi!
Vì để bảo toàn tính mạng, La Phù xắn tay áo lên, quyết tâm dốc sức.
Tiêu Vũ đi trước mắng (người ta), nàng theo sau dỗ (người ta). Nếu Tiêu Vũ bị giáng chức phải chịu khổ, nàng nhất quyết ở lại kinh thành hưởng phước!
Người đời sau đọc sử nhà Chu đều nói: Thiếu Tiêu Vũ, có lẽ Đại Chu đã mất nước từ đời thứ hai, nhưng thiếu La Phù thì Tiêu Vũ nhất định không thể sống lâu đến thế!
***
CP: Ngự sử mỏ hỗn không hồi chiều x Phu nhân khéo ăn khéo nói.
Góc nhìn nhân vật chính: La Phù, Tiêu Vũ.
Tóm tắt: Chồng mắng vợ dỗ!
Ý nghĩa: Nhà yên thì chuyện chi cũng thuận.
***
Bối cảnh cổ đại hư cấu, tư tưởng của nhân vật chính và phụ đều chịu giới hạn nhất định của thời đại.