Thiếu Đế đăng cơ, nhưng từ khi còn trong bụng mẹ đã bệnh tật yếu ớt, quanh năm ốm yếu nằm liệt giường. Nguy Ngâm Mi nhập cung làm Hoàng hậu, xinh đẹp quyến rũ động lòng người, nhưng sau khi gả cho Hoà …
Thiếu Đế đăng cơ, nhưng từ khi còn trong bụng mẹ đã bệnh tật yếu ớt, quanh năm ốm yếu nằm liệt giường.
Nguy Ngâm Mi nhập cung làm Hoàng hậu, xinh đẹp quyến rũ động lòng người, nhưng sau khi gả cho Hoàng đế thì bụng mãi chẳng có động tĩnh.
Không lâu sau, Hoàng đế băng hà, chưa kịp lưu lại hậu tự. Mọi người đều xì xào: ngôi vị đế vương này e rằng sẽ rơi vào tay Nhϊếp Chính Vương.
Nhϊếp Chính Vương Tạ Chước - tuấn mỹ vô song, là rồng phượng trong loài người. Ánh mắt hắn như hổ rình mồi, lòng dạ hắn sâu hiểm, bao năm qua hắn chỉ hướng về ngai vàng cao quý.
Ai mà không biết, Hoàng hậu và Nhϊếp Chính Vương từng là thanh mai trúc mã?
Nhưng năm ấy, khi Nguy gia thấy Nhϊếp Chính Vương thất thế, liền vội vàng cắt đứt hôn ước, đem Nguy Ngâm Mi dâng vào hậu cung. Với thủ đoạn của Nhϊếp Chính Vương, làm sao có thể để nàng dễ dàng sống yên ổn?
Đúng lúc ấy, trong cung truyền ra một tin chấn động. Hoàng hậu đang mang thai con của Thiếu Đế, một đứa trẻ mồ côi chưa kịp chào đời.
------
Nguy Ngâm Mi mặc áo tang trắng, túc trực bên linh cữu Thiếu Đế còn chưa nguội lạnh. Nhϊếp Chính Vương đột nhiên xuất hiện, khí thế bức người, khiến bá quan văn võ phải quỳ rạp ba thước.
Nguy Ngâm Mi từ nệm hương bồ khẽ đứng dậy, mắt cụp xuống, nhẹ giọng gọi một tiếng "Thất thúc", đôi mắt nàng như hồ thu đẫm lệ, hoảng loạn và run rẩy.
Tạ Chước chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái, ánh mắt không lưu lại trên người nàng lấy nửa phần. Khí thế quanh thân hắn như ngọn núi lớn đè ép, khiến người ta khó lòng thở nổi.
Khuôn mặt hắn không một gợn sóng, nhưng khi nghe cung nhân bẩm báo: “Hoàng hậu nương nương muốn tự mình vào hoàng lăng, thủ tang Thiếu Đế ba năm”, khoé môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Đêm ấy, Nguy Ngâm Mi trằn trọc khó ngủ, chỉ cảm thấy bên giường có người đang ngồi. Nàng ngoái nhìn, đôi mắt ngập nước, trong lòng dâng trào những nỗi nhục nhã không sao kể xiết.
Người nọ đưa ngón tay thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng — dịu dàng tựa như lưỡi dao sắc bén kề sát bên tai.
"Đứa trẻ trong bụng nàng là của ai, chẳng lẽ nàng không rõ sao?"
"Khi Thiếu Đế còn sống, ta còn có thể công khai ra vào hậu cung, huống chi là bây giờ?"
"Nàng không muốn dây dưa với ta, nhưng trốn đến hoàng lăng, liệu có thoát được ta không?"
Giọng điệu của hắn trầm thấp, đầy âm u khó đoán.
------
Nguy Ngâm Mi đã hối hận trong vô số đêm.
Ngày Nhϊếp Chính Vương hồi kinh, tại yến tiệc mừng công, Thiếu Đế sai nàng rót ly rượu cho hắn. Đáng lẽ nàng nên lặng lẽ để hắn uống cạn chén rượu độc ấy, chứ không phải... động lòng trắc ẩn.
Tóm tắt: Nhϊếp Chính Vương lòng dạ sâu hiểm X Hoàng Hậu mảnh mai bất khuất.
Nam chính không dễ dàng buông tay.
Đa tạ bạn @Allilli đề cử cho truyện nhaaaaaa🥰🥰