Năm Lâm Nhiễm mười lăm tuổi, gia đình nàng gặp phải biến cố. Nàng phải một mình đi lên phía bắc, tìm đến thành Trường An để nương nhờ cô mẫu ở phủ Trấn Quốc Công. Dọc đường loạn lạc, giặc cướp hoành h …
Năm Lâm Nhiễm mười lăm tuổi, gia đình nàng gặp phải biến cố. Nàng phải một mình đi lên phía bắc, tìm đến thành Trường An để nương nhờ cô mẫu ở phủ Trấn Quốc Công.
Dọc đường loạn lạc, giặc cướp hoành hành, thời thế rối ren. Trong lúc vạn bất đắc dĩ, nàng đành phải cầu xin sự giúp đỡ của một người.
Người đó mặc một thân áo đen, tính tình lạnh lùng, ra tay tàn nhẫn quyết đoán và vô cùng có thế lực.
Để giữ mạng Lâm Nhiễm không còn cách nào khác ngoài việc lấy chính bản thân của mình ra để giả vờ lấy lòng hắn.
Bằng giọng điệu ngọt ngào và thái độ dịu dàng, cuối cùng nàng cũng dỗ dành được hắn, vẻ mặt lạnh lùng của người đó dịu đi và hứa sẽ hộ tống nàng suốt chặng đường.
Nào ngờ vừa đến Trường An, Lâm Nhiễm đã lập tức bỏ trốn mất dạng, nàng tìm đến nương nhờ biểu ca của mình.
Lục gia có hai vị công tử.
Thế tử Lục Hành là người lạnh lùng khiến người khác e sợ, nhị công tử Lục Huân lại ôn hòa như một bậc quân tử nhẹ nhàng.
Lục gia có ý gả Lâm Nhiễm cho Lục Huân, nhưng chỉ vài ngày sau Thế tử đã trở về phủ. Ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm phải người nọ, Lâm Nhiễm đã như bị sét đánh giữa trời quang, ngơ ngác nhìn vị đại biểu ca trước mặt.
Người nam tử không hề có dáng vẻ quân tử kia lại chính là vị Thế tử gia áo mũ chỉnh tề của phủ Trấn Quốc Công.
"Nhiễm Nhiễm, chào hỏi đi con."
Được người bên cạnh nhắc nhở, Lâm Nhiễm căng thẳng cất bước tiến lên chào hỏi. Đôi mắt vốn sâu không thấy đáy của Lục Hành bỗng ánh lên vẻ dò xét đầy ẩn ý.
Lâm Nhiễm trốn hắn như trốn rắn rết, nhưng lại không tài nào quên được trước đây mình đã cầu xin hắn ra sao, đã vào lều của hắn thế nào.
Vào đêm giao thừa, trong khu rừng ở hoa viên của phủ Trấn Quốc Công, đám hạ nhân đang bàn tán sôi nổi về hôn sự của biểu tiểu thư và nhị công tử. Họ nào biết rằng chỉ cách một bức tường trong hang núi giả, vị Thế tử gia vốn không gần nữ sắc lại đang cùng biểu tiểu thư hôn nhau cuồng nhiệt.
Khóe môi của lang quân hơi sưng, son môi của mỹ nhân đã nhòe đi.
Thế tử gia của phủ Trấn Quốc Công tuấn mỹ vô song, khiến biết bao thiếu nữ thành Trường An phải đem lòng mến mộ.
Mặc dù đã qua tuổi hai mươi mà hắn vẫn chẳng mảy may có ý định kết hôn.
Mãi cho đến một lần đi làm nhiệm vụ, bắt gặp cảnh mỹ nhân rơi lệ và yếu đuối như hoa lê trong mưa, Lục Hành mới híp đôi mắt phượng, lần đầu tiên nảy sinh ý muốn chiếm hữu một người.
Nhưng không may chỉ một ngày trước khi hắn định cho nàng danh phận thì nàng đã chạy mất.
Cho đến tận bây giờ đám thị vệ vẫn không dám nhớ lại vẻ mặt u ám đáng sợ của Thế tử gia trong ngày hôm đó, khí thế quanh thân khiến người ta nghẹt thở.
Về sau gặp lại, Lục Hành nhìn thấy đôi mắt quyến rũ ấy mà không kìm được ý nghĩ: Hứa hôn thì đã sao, nàng đã dám trêu chọc hắn thì đừng mong chạy thoát.
Phải nói là nữ 9 quá may mắn khi gặp đc Lục Hành ❤️