Văn án: Sau khi trọng sinh, Điền Ấu Vi vẫn không ngừng trăn trở: - Nếu kiếp trước nàng không gả đi, liệu Thiệu Cảnh có còn sống? - Nếu nàng không cam phận làm một “đoá hoa trong nhà ấm”, liệu phụ thân …
Văn án:
Sau khi trọng sinh, Điền Ấu Vi vẫn không ngừng trăn trở:
- Nếu kiếp trước nàng không gả đi, liệu Thiệu Cảnh có còn sống?
- Nếu nàng không cam phận làm một “đoá hoa trong nhà ấm”, liệu phụ thân và huynh trưởng có tránh khỏi cái chết?
Từng tận mắt chứng kiến người thân lần lượt ngã xuống, lưỡi dao xuyên bụng, lửa dữ thiêu người, nỗi đau ấy như xé toạc tâm can, khắc sâu vào máu thịt.
Sống lại một đời, nàng không muốn tiếp tục làm một nữ tử dịu dàng yếu đuối. Nàng muốn cả nhà được bình an đoàn tụ, muốn trở thành phú hộ, vừa có tiền vừa có thế. Có oán phải báo, có thù nhất định phải trả!
Còn về Thiệu Cảnh, nàng nguyện âm thầm bảo vệ, giúp chàng một đường bước lên mây xanh, chỉ là… kiếp này, xin đừng làm phu thê nữa!
Sắc mặt Thiệu Cảnh u ám, gằn từng chữ: “Trọng sinh gì chứ? Điền Ấu Vi, lá gan của nàng thật lớn, còn muốn bội bạc phụ nghĩa!”
Thế nên, kiếp này, khi Thiệu Cảnh đã trưởng thành, trở thành bậc mỹ nam tuyệt thế, phong tư xuất chúng, văn võ toàn tài, tinh thông các thứ tiếng, mỗi ngày kiếm bạc đầy tay, còn là thám hoa lang tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng… thì Điền Ấu Vi vẫn không thể thoát khỏi tay Thiệu đại nhân!
Hai kiếp làm người, Thiệu Cảnh che giấu tâm tư sâu kín, chỉ vì muốn dùng sự dịu dàng và tình cảm chân thành mà dệt nên một tấm lưới trời giăng đất, để giữ chặt lấy một người!
"A Vi, mặc kệ thế gian có bao nhiêu phong ba trắc trở, ta chỉ mong đời nàng ngọt ngào như mật."