Lư Duẫn Tri nhặt được một lang quân ốm yếu bị mù. Lang quân Bùi Trác Ngọc có vẻ ngoài tuấn tú, không có người nào sánh bằng, nàng rất vui nên đã dốc sức chăm sóc cho y suốt một thời gian dài, nào ngờ …
Lư Duẫn Tri nhặt được một lang quân ốm yếu bị mù.
Lang quân Bùi Trác Ngọc có vẻ ngoài tuấn tú, không có người nào sánh bằng, nàng rất vui nên đã dốc sức chăm sóc cho y suốt một thời gian dài, nào ngờ khi đôi mắt của y vừa khỏi thì chỉ để lại một tờ giấy rồi biến mất không rõ tung tích, Lư Duẫn Tri rất thất vọng.
Suýt chút nữa là lừa được người ta vào tay rồi, đáng tiếc quá.
Lúc gặp lại, Bùi Trác Ngọc trở thành Thiếu Khanh tuổi trẻ tài cao của Đại Lý Tự.
Ở trong mắt Lư Duẫn Tri, Bùi Trác Ngọc vẫn luôn là một quân tử nho nhã, là một người tốt lấy chuyện giúp người làm niềm vui, vì một lần ngoài ý muốn mà Lư Duẫn Tri đã nhìn thấy được bộ mặt tàn nhẫn và lạnh lùng của y…
Y gϊếŧ người không chớp mắt lấy một lần.
Đây nào phải quân tử, đây rõ ràng là một kẻ điên!
Lư Duẫn Tri chuẩn bị chạy trốn nhưng lại bị Bùi Trác Ngọc bắt quả tang.
Khi đối mặt với nhau, du͙© vọиɠ muốn sống sót của Lư Duẫn Tri rất mạnh: “Thật sự không dám giấu giếm, ta tới để bày tỏ tấm lòng mến mộ với ngài.”
Nàng vừa nói vừa lấy ra một cành đào bị đè đến mức không thể nhìn nổi.
Bùi Trác Ngọc nở nụ cười, nhận lấy cành đào: “Được, ta sẽ cố gắng chấp nhận tấm lòng của nàng.”
“?” Qua loa như thế ư?
Vì giữ mạng chó, ngày nào Lư Duẫn Tri cũng phải làm việc trái với lương tâm của mình là nói thích y, còn phải tặng điểm tâm, túi thơm cho y, không ngừng bày tỏ “Tài nghệ” của mình, muốn để y biết khó mà lui.
Điểm tâm nàng làm có thể khiến người ta nghẹn chết, nhưng Bùi Trác Ngọc không chỉ ăn mà còn ăn với sắc mặt không thay đổi, khen điểm tâm ăn rất ngon, kêu nàng lần sau lại làm tiếp. Túi thơm nàng thêu xấu thê thảm nhưng Bùi Trác Ngọc lại dối lòng, khen nàng thêu rất đẹp, treo túi thơm trên người mỗi ngày, không quan tâm đến ánh mắt khác thường của người khác.
Lư Duẫn Tri không còn cách nào, đành phải nhân lúc đêm khuya, vác túi quần áo chạy trốn, vừa mới trèo tường thì đã bắt gặp Bùi Trác Ngọc đứng dưới tường ôm cây đợi thỏ.
Y mỉm cười nhưng ý cười lại không chạm đáy mắt: “Nàng muốn bỏ trốn?”
“Sao có thể chứ, ta ra ngoài ngắm trăng thôi.” Nàng chột dạ nói.
“Gả cho ta… Không thì bị đánh gãy chân, nàng chỉ có thể chọn một mà thôi.”
Nhiều năm sau, tình cảm của phu thê Bùi Thừa tướng vẫn sâu đậm như cũ, được lan truyền thành một giai thoại ở Trường An. Có người tò mò không biết lần đầu Lư Duẫn Tri và Bùi Trác Ngọc gặp nhau như thế nào.
Lư Duẫn Tri suy nghĩ một lúc rồi nói: “Một câu thôi, đừng nhặt nam nhân ở ven đường.”
Bùi Trác Ngọc khụ một tiếng, Lư Duẫn Tri lập tức nói: “Đương nhiên, ngoại trừ phu quân của ta.”