Góc nhìn của nữ chính: Đời trước, Phó Dao yêu sâu đậm Tần Vương Tiêu Tĩnh Ngọc, tự nguyện gả cho Thái Tử, vì hắn tranh giành ngôi báu. Thế nhưng, vào ngày Tiêu Tĩnh Ngọc đạt được ý nguyện, nàng lại cù …
Góc nhìn của nữ chính:
Đời trước, Phó Dao yêu sâu đậm Tần Vương Tiêu Tĩnh Ngọc, tự nguyện gả cho Thái Tử, vì hắn tranh giành ngôi báu.
Thế nhưng, vào ngày Tiêu Tĩnh Ngọc đạt được ý nguyện, nàng lại cùng Thái Tử mang tội mưu phản, bị giam vào ngục tối.
Hầm ngục lạnh lẽo thấu xương, khi rượu độc ngấm dần, thân xác bị giày vò đau đớn, nhưng Phó Dao chỉ nghe thấy Tiêu Tĩnh Ngọc tuyên bố với thiên hạ, sắc phong thứ tỷ của nàng làm Hoàng hậu.
Phó Dao cuối cùng vẫn không thể gặp mặt Tiêu Tĩnh Ngọc lần cuối. Khi nàng bị dày vò đến hơi tàn trong chốn lao tù, chính phu quân của nàng đã ôm lấy nàng, nhẹ giọng thốt lên: “Ta không hề trách cứ nàng, nếu có kiếp sau, ta vẫn nguyện lấy nàng làm thê tử.”
Sống lại một đời, Phó Dao vẫn gả cho Thái Tử. Chỉ là kiếp này, nàng không còn tính toán thiệt hơn mà trao trọn tấm chân tình, chỉ nguyện cùng Thái Tử nên duyên cầm sắt.
Nhưng Tiêu Tĩnh Ngọc vẫn tìm đến. Hắn gϊếŧ phu quân của nàng, chiếm đoạt nàng, rồi giam cầm nàng trong cửu trùng cung khuyết.
Góc nhìn của nam chính:
Nửa đời Tiêu Tĩnh Ngọc sống trong cô đơn, hắn chỉ coi cô bé năm xưa cứu mình là lẽ sống duy nhất.
Bởi vậy, khi đã quyền khuynh thiên hạ, chỉ vì một lời của thứ nữ Thừa tướng là Phó Kỳ, hắn đã ra tay đoạt lấy ngai vàng, cam chịu mang tiếng xấu ngàn đời để dâng ngôi vị Hoàng hậu cho nàng ấy.
Mãi đến khi Tiêu Tĩnh Ngọc nhận ra mình đã nhận nhầm người, thì nàng đã được gả cho cháu trai của hắn. Phu thê họ tình sâu nghĩa nặng, nàng đến một ánh mắt cũng chẳng buồn để tâm đến hắn.
Tiêu Tĩnh Ngọc tìm đến nàng để nhận lỗi, chỉ mong Phó Dao có thể nhìn hắn một lần. Nhưng hắn dốc hết tâm can, đổi lại chỉ là sự tính toán vô tình và những mưu kế của Phó Dao.
Ba năm nơi biên ải, lòng thù hận trong lòng hắn nảy mầm, biến Tiêu Tĩnh Ngọc thành một kẻ điên loạn. Hắn mất ba năm mưu tính, trở về kinh thành, chấp nhận làm loạn thần tặc tử bị vạn người phỉ báng, để trở thành chủ nhân duy nhất của vạn dặm giang sơn này.
Trước thềm điện cao rộng, hắn ôm lấy Phó Dao đang run rẩy trong lòng, dùng giọng điệu dịu dàng nhất để dụ dỗ, nhưng lời thốt ra lại khiến người khác rợn tóc gáy: “Dao Nhi, Thái Tử và đứa con trong bụng nàng, nàng chỉ có thể giữ lại một người.”
Kể từ ngày cứu hắn, Phó Dao đã định sẵn chỉ có thể là của riêng hắn.
Phần ghi chú của tác giả:
Nam chính không thay đổi, hắn vẫn là người chưa từng gần gũi nữ sắc, nhưng lại điên cuồng bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, mong quý độc giả cân nhắc trước khi đọc!
Nam phụ không phải người chưa từng gần gũi nữ sắc, nếu không thích xin đừng đọc. Nếu bỏ truyện cũng xin đừng thông báo, đa tạ!
Tổng kết: Từ trước đến nay, hắn chỉ cần giai nhân, không cần giang sơn.
Note nhỏ một xíu rằng là: Quý độc giả nếu phát hiện lỗi, xin vui lòng báo lại qua bình luận hoặc tin nhắn. Tụi mình sẽ kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo trải nghiệm đọc truyện của mọi người tốt nhất. Đừng vội đánh giá thấp sao mà tội nghiệp bọn mình lắm hụ hụ🙇♀️
Truyện này bao nhiêu chương vậy bạn