Thúc Ngọc Oản là đích nữ nhỏ tuổi nhất trong phủ, từ bé đã được cha mẹ và các ca ca yêu thương như châu như ngọc. Mẫu thân nàng còn tự tay tuyển chọn những công tử xuất thân danh môn, phẩm hạnh đoan c …
Thúc Ngọc Oản là đích nữ nhỏ tuổi nhất trong phủ, từ bé đã được cha mẹ và các ca ca yêu thương như châu như ngọc. Mẫu thân nàng còn tự tay tuyển chọn những công tử xuất thân danh môn, phẩm hạnh đoan chính ở Thượng Kinh để chọn cho nàng một mối hôn sự tốt đẹp nhất.
Sau khi thành thân, giữa hai phu thê tuy không mặn nồng như keo sơn, nhưng cũng hòa thuận, kính nhau như khách. Thế mà không ngờ, đến khi nàng mang thai, phu quân lại thẳng thừng nói đã gặp được một kỳ nữ như tiên giáng trần khiến hắn điên đảo, hắn muốn cùng nàng hòa ly để cưới người đó.
Nàng không đồng ý, nhà chồng cũng không chấp thuận. Phu quân bèn dứt khoát đưa tình nhân bỏ đi nơi xa, suốt bảy năm không một tin tức.
Chỉ đến khi Ngũ hoàng tử lên ngôi, hắn nhờ công lao phò tá hiển hách mới dám đưa người mình yêu trở lại kinh thành. Lúc này, nàng và đứa con gái bảy tuổi rơi vào cảnh vô cùng khó xử. Nàng vốn định hòa ly, bồng con về nhà mẹ đẻ, nào ngờ chưa kịp đi thì đã hay tin vị “phu quân tốt” kia đã dẫn người đến Thúc phủ khám xét, khiến cha mẹ, huynh đệ đều bị lưu đày.
Thúc Ngọc Oản từ đó bệnh nặng không dậy nổi, con gái còn chưa kịp cập kê, nàng đã nhắm mắt xuôi tay. Nhưng đến tận phút cuối, đôi mắt nàng vẫn mở trừng trừng - con còn nhỏ chưa thể tự bảo vệ mình, cha mẹ và huynh đệ vẫn đang chịu khổ ở nơi lưu đày, sao nàng có thể yên lòng?
Chỉ tiếc thân thể này đã hao mòn, sức cùng lực kiệt.
Đến khi một lần nữa mở mắt, nàng mới biết mình vẫn còn sống. Niềm vui vỡ òa dâng tràn trong l*иg ngực. Có những người, có những thứ... đã đến lúc phải buông, thì nhất định phải buông.
Truyện hay quá ạ, cầu combo