Cha mẹ Văn Chi có con muộn. Nuôi được vài năm, hai ông bà vội vàng ném ngay cục nợ cho cậu con cả vừa mới bắt đầu nghỉ hè. Hai ông bà nhẹ gánh dắt tay nhau đi hưởng tuần trăng mật, để lại Văn Chi và c …
Cha mẹ Văn Chi có con muộn.
Nuôi được vài năm, hai ông bà vội vàng ném ngay cục nợ cho cậu con cả vừa mới bắt đầu nghỉ hè.
Hai ông bà nhẹ gánh dắt tay nhau đi hưởng tuần trăng mật, để lại Văn Chi và cục bột nhỏ không thân thiết lắm trố mắt nhìn nhau.
Văn Chi cực kỳ không tình nguyện. Cậu là sinh viên đại học đang tuổi thanh xuân phơi phới, dựa vào đâu mà phải nếm trải nỗi khổ của ông bố bỉm sữa độc thân?
Trong đó, việc cậu ghét nhất chính là phải đội nắng đưa em trai đi học mấy lớp năng khiếu.
Cho đến một ngày, Văn Chi đi ngang qua hồ bơi mới mở. Huấn luyện viên trẻ tuổi ngoi lên khỏi mặt nước, từng giọt nước trượt từ đường quai hàm sắc bén xuống cơ bụng săn chắc.
Văn Chi nhìn không chớp mắt hồi lâu, về nhà liền cười tít mắt dụ dỗ cục bột nhỏ: "Nói cho anh nghe nào, em muốn học bơi đúng không?”
*
Tống Quyết Lan vừa thi đại học xong, đã được bạn nhờ đến trông coi hồ bơi giúp gia đình.
Một ngày nọ, một thanh niên xinh đẹp xuất hiện ở cửa, tay dắt một đứa trẻ chỉ cao đến ngang đùi. Gương mặt người nọ đẹp đến nao lòng, nhưng trong đáy mắt lại vương nét u sầu nhàn nhạt, sắc môi hơi tái, dễ dàng khơi dậy du͙© vọиɠ bảo vệ của người khác.
Thanh niên ngơ ngác nhìn quanh một lượt, rồi mới do dự nhìn về phía hắn: "Xin hỏi... ở đây còn nhận học viên không?"
Tống Quyết Lan lấy đơn đăng ký từ quầy lễ tân, bảo thanh niên điền thông tin cha mẹ của đứa trẻ. Thanh niên buồn bã rũ hàng mi dài và dày xuống: "Chỉ điền tên của tôi có được không?"
Ngón tay buông thõng bên người Tống Quyết Lan khẽ nắm lại. Hắn nảy sinh một chút thương cảm đối với người thanh niên vừa mất đi bạn đời này.
Sau đó...
Trong phòng nghỉ nhân viên chật hẹp, giường chiếu lộn xộn.
Tống Quyết Lan cúi đầu hôn lên đuôi mắt ửng đỏ của Văn Chi.
Hắn chống người dậy, nhìn sâu vào đôi mắt ướŧ áŧ của cậu, nghiêm túc hứa hẹn: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh, sau này Tiểu Đường cũng là con của tôi."
Điều Tống Quyết Lan không ngờ tới là. Ngày hôm sau, Văn Chi đã biến mất không tăm tích, chỉ để lại cho hắn một bức thư. Trong thư nói cậu phải đi tìm cha của đứa bé.
Tống Quyết Lan vo nát bức thư trong tay.
*
Văn Chi phát hiện mình đùa quá trớn, chưa kịp cứu vãn thì trường đã khai giảng, chỉ đành vội vàng để lại một bức thư rồi chuồn êm.
Một ngày nọ, bạn cùng phòng kéo cậu đi tham gia buổi giao lưu với tân sinh viên năm nhất.
Vừa đẩy cửa phòng bao quán bar ra, Văn Chi đã hối hận xanh ruột. Tống Quyết Lan ngồi giữa đám đông, vẻ mặt lạnh lùng ngước mắt liếc nhìn cậu một cái, tựa như người xa lạ.
Khi mọi người đã say bí tỉ, Văn Chi bị chặn lại trong nhà vệ sinh. Tống Quyết Lan dùng ngón tay cái miết nhẹ lên môi cậu, lạnh lùng hỏi: "Tìm thấy cha của đứa bé chưa?"