Editor: xuân về ngõ nhỏ 1. Tô Nghiêu xuyên sách rồi, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu tiên với thân phận phản diện. [Vậy ta là phản diện nào?] [Là tất cả phản diện đấy ký chủ!] "?" Hóa ra, công ty xu …
Editor: xuân về ngõ nhỏ
1.
Tô Nghiêu xuyên sách rồi, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu tiên với thân phận phản diện.
[Vậy ta là phản diện nào?]
[Là tất cả phản diện đấy ký chủ!]
"?"
Hóa ra, công ty xuyên sách rách nát này chẳng có mấy nhân viên, khó khăn lắm mới có người mới đến, đương nhiên phải tận dụng triệt để.
Thế nên, tất cả vai phản diện trong quyển tiểu thuyết này đều giao hết cho Tô Nghiêu đóng.
Được rồi, người khác xuyên sách là để mở khóa cheat mode, còn y xuyên sách là để làm trâu làm ngựa.
Nhưng vậy cũng thôi đi, sao trong lúc làm nhiệm vụ lại cứ có một vị Kiếm Tôn nào đó xen ngang thế này?
Tô Nghiêu giả làm hồ ly tinh, Kiếm Tôn lại xuất hiện sớm, kết quả đáng lẽ y phải quyến rũ nam chính, ai ngờ lại dụ nhầm Kiếm Tôn...
Tô Nghiêu hướng dẫn Kiếm Tôn thu nam chính làm đồ đệ, ai ngờ vị Kiếm Tôn này lại không biết đầu óc chập mạch thế nào, trước tiên thu y về làm đồ đệ đã.
Lúc Tô Nghiêu khoác lên thân phận Ma Tôn để làm loạn Ma giới thì Kiếm Tôn lại hóa thành một con sói trắng lớn quấn quýt bên y...
Àiii... Phiền phức quá mà.
Kiếm Tôn Hách Liên Trần: "QAQ Ngươi ghét bỏ ta sao??"
2.
Người đời đều nói Kiếm Tôn Hách Liên Trần là người có hy vọng phi thăng nhất trong thiên hạ, nhưng thật ra Hách Liên Trần không chỉ phi thăng mà còn phi thăng tận ba lần.
Lần đầu tiên, hắn vừa ló đầu lên chín tầng trời thì thấy Thiên Đạo mặc áo ngắn tay, tay cầm một loại chất lỏng màu nâu sẫm có đá vụn bên trong, đang lo lắng nhìn một chiếc hộp sắt. Vừa thấy hắn, Thiên Đạo giật mình kinh hãi, lập tức ấn hắn xuống.
Lần thứ hai, hắn lại vừa ló đầu lên, Thiên Đạo đưa tay ấn xuống lần nữa, nói: "Chưa đến lúc."
Lần thứ ba, Thiên Đạo cười híp mắt nhìn hắn, nói: "Đến lúc đi theo cốt truyện rồi." rồi lại ấn hắn xuống.
Nhưng lần này, thế giới bên cạnh hắn đã có sự thay đổi.
Không còn như trước đây, tĩnh lặng đến mức chết chóc, như một cuốn sách nhàm chán đã bị đóng khung.
Đặc biệt là... bên cạnh hắn còn xuất hiện một người kỳ lạ...
Là người đúng không?
Thôi được, phần lớn thời gian là người.
Lần đầu gặp, Tô Nghiêu là một hồ yêu mê hoặc lòng người. Lần thứ hai gặp, y lại thành Ma Tôn Ma giới. Lần thứ ba, lại hóa thành một công tử kiêu căng ngạo mạn...
Tóm lại, mỗi lần gặp lại là một bất ngờ mới.
Nhưng về sau, trong vô số thân phận của Tô Nghiêu lại xuất hiện thêm hai thân phận quan trọng nhất.
Đồ đệ của Kiếm Tôn và đạo lữ của Kiếm Tôn.
3.
Đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, ban đầu khi mới đến thế giới này, Tô Nghiêu đã nghĩ vậy. Nhưng dần dần, y nhận ra mỗi người y gặp, dù là nhân vật chính hay NPC đều có hỷ nộ ái ố của riêng mình.
Đây là một thế giới náo nhiệt rực rỡ, cũng là một thế giới tràn ngập khổ đau.
Với tư cách là một người đến từ thế kỷ 21, một đối tượng kế thừa chủ nghĩa cộng sản, Tô Nghiêu không thể chịu được chút nào.
Nói làm là làm, chấn hưng Ma giới!
Cái gì? Đất đai cằn cỗi? Luyện phân bón!
Cái gì? Dân trí thấp? Xây đại học!
Cái gì? Dân chúng không kiếm ra tiền? Mở đường! Thông thương!
Thế giới tu chân không có khoa học cũng không sao, chẳng phải vẫn còn pháp thuật đấy ư? Những thứ lợi hại như vậy mà không giúp ích cho bách tính thì đúng là lãng phí quá mức.
Dần dần, dân chúng đã có cái ăn, có tiền tiêu, có tri thức, cuộc sống dần khá lên. Tô Nghiêu nhìn mà thấy hài lòng từ tận đáy lòng.
Cho đến khi... hệ thống cuối cùng không nhịn nổi mà nhắc nhở y: [Ký chủ, nam nữ chính đã kết bái huynh muội rồi, nhiệm vụ của ngươi...]
[??]
Tô Nghiêu giật mình bật dậy khỏi giấc ngủ, nhìn sang bên cạnh, thấy Hách Liên Trần đang ôm eo y: [Cái đó... dù sao kết đạo lữ cũng tính là hoàn thành nhiệm vụ nhỉ? Hay là hai ta miễn cưỡng ghép đôi một chút?]
Hệ thống: [#$%**!]
Ể Sao văn án có vẻ hài hước dị 😂 Thiên Đạo mặc áo ngắn tay 😶